Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mị Nguyệt làm cho nàng đầu dựa tại chính bả vai mình, lãnh diễm khuôn mặt không lộ vẻ gì, động tác lại nhu hòa.

“Mị Nguyệt, cám ơn cô.” Nàng vô lực tựa ở trên người nàng, trầm thấp nói.

Mị Nguyệt không có đáp lời, cau lại lông mày dừng ở đỉnh đầu của nàng.

Chừng nào thì bắt đầu, nàng có thói quen đi theo nàng ta? Lúc ban đầu, bị Diễm chủ sai khiến đi theo nàng, nàng mặc dù phục tòng, nhưng không tình nguyện, nàng cũng không nghĩ phục thị một cái yếu ớt điêu ngoa đại tiểu thư. Nhưng mà, hơn nửa tháng chung sống, nàng ta vượt quá dự liệu của nàng, không la lối cũng không ồn ào, phần lớn chỉ là lẳng lặng kinh ngạc nhìn qua một nơi nào đó đến ngẩn người, trên người tản ra nhàn nhạt nhu hòa khí tức. Bề ngoài mảnh mai, tính tình ngược lại có vẻ kiên cường, cũng sẽ không thị sủng mà kiêu.

Đèn xanh sáng lên, xe hơi chậm rãi khởi động, dần dần gia tốc, không lâu sau tan biến tại hối hả đường cái.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Xe hơi dừng lại, Tô Mộ Thu liền không thể chờ đợi được mở cửa xe, chạy đến một bên cúi người vuốt bụng nôn khan , thon gầy khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt không có huyết sắc.

Mị Nguyệt vỗ nhè nhẹ phía sau lưng của nàng, đưa lên một chai nước.

“Cám ơn.” Nàng tiếp nhận nước, từng ngụm từng ngụm thở, muốn không khí mới mẻ đuổi đi cảm giác ngực bị đè nén.“Mị Nguyệt, chúng ta vào đi thôi!”

“Không muốn nghỉ một lát sao?”

“Không được.” Nàng lắc đầu, dẫn đầu cất bước rời đi.

Mị Nguyệt xoay người đối lái xe gật đầu ra hiệu rồi lập tức đuổi kịp Tô Mộ Thu, đỡ lấy thân thể có vẻ suy yếu vô lực của nàng.

Đây là một nghĩa trang nằm ngoài ngoại ô, sự xa hoa nơi này làm cho người ta kinh ngạc, đường đi có đá cẩm thạch trải thành, bốn phía có thể thấy được hàng cây xanh ngắt, còn có kỳ lân tinh xảo do đá cẩm thạch điêu khắc mà thành.

Tại một cái bia mộ đứng lại, nồng đậm bi thương phun lên trong lòng, Tô Mộ Thu chỉ cảm thấy mũi một hồi chua xót, trong mắt hơi nước tràn ngập, cảnh vật trước mắt trở nên mơ hồ.

Nàng chậm rãi quỳ xuống, duỗi ra bàn tay nhỏ bé nhu hòa vuốt ve tấm hình quen thuộc trên bia mộ.

“Mẹ, Thu nhi đến xem người, thực xin lỗi, Thu nhi không ngoan, hiện tại mới đến gặp mẹ.” Thanh âm của nàng mang theo nghẹn ngào,“Mẹ ở bên kia vẫn khỏe chứ? Có nhớ hay không Thu nhi? Thu nhi rất nhớ…mẹ…….”

Mẹ ôn nhu, mẹ mỉm cười, nước mắt của mẹ, mẹ ôm nàng…….nàng nhớ…rất nhớ…mẹ, mẹ vì cái gì sớm như vậy liền vứt bỏ Thu nhi, Thu nhi thật sự hảo không nỡ mẹ ········

Mị Nguyệt ở một bên lẳng lặng nhìn nàng, nàng đau thương khuôn mặt nhỏ nhắn làm cho nàng trong nội tâm khẽ nhúc nhích. Nàng từ nhỏ ở cô nhi viện lớn lên, liền cha mẹ trông thế nào cũng không biết, tự nhiên ko nhận thức được thân tình, hơn nữa, làm Phượng gia ám vệ, nàng tất nhiên là đã thấy nhiều tử vong, nhưng mà, nàng ấy đau thương lại làm cho nàng tâm lạnh lùng cũng nhiễm lên một chút đau xót.

Gió nhẹ nhàng thổi, sợi tóc đen nhánh của Tô Mộ Thu có chút bay lên, ngoại trừ xa xa vài cái đồng dạng đến bái tế cùng một cái ăn mặc phục trang vệ sinh đang quét dọn bên ngoài ra thì ko còn ai khác, một mảnh trong trẻo nhưng lạnh lùng, giống như đều bao phủ tại nhàn nhạt bi thương phía dưới.

Không biết qua bao lâu, Mị Nguyệt đi đến nâng Tô Mộ Thu dậy.

“Trên mặt đất lạnh, đừng quỳ lâu , chúng ta cần phải trở về.”

Tô Mộ Thu để nàng nâng dậy, nhắm mắt lại, đột ngột đứng người lên mang đến choáng váng cảm giác, rồi sau đó nàng mở mắt ra đối Mị Nguyệt gật gật đầu.

Nàng thật sâu nhìn Tô Lam trên bia mộ, cũng không quay đầu lại để Mị Nguyệt dìu đi.

Mẹ bảo trọng, từ nay về sau, con gái khả năng không…còn cơ hội tới gặp mẹ nữa.

Trở xe, Mị Nguyệt kéo ra cửa xe, Tô Mộ Thu muốn xoay người ngồi vào.

“Thu nhi?”

Một tiếng gọi hơi chần chờ tại sau lưng nàng vang lên.

Tô Mộ Thu quay đầu, cau lại lông mày nhìn xem tuấn mỹ nam tử đi đến trước mặt, mắt to nghi hoặc,“Anh là?”

“Em thực đả thương lòng tôi a! Thu nhi đáng yêu.” Nam tử vuốt ngực, vẻ mặt ai oán nhìn xem nàng.

Trong đầu xẹt qua một màn hình ảnh quen thuộc,“Tư thiếu gia?”

“Gọi thiếu gia quá khách sáo a, bảo tôi Quân Hạo ca ca a!” Tư Quân Hạo trên khuôn mặt tuấn mỹ tràn ra một vòng ôn nhu tiếu dung.

Mị Nguyệt lạnh lùng nhìn xem hắn, kéo qua thân thể Tô Mộ Thu,“Chúng ta đi.”

Tô Mộ Thu đối với hắn lễ phép gật đầu,“Thật có lỗi, cáo từ trước, lần sau có cơ hội lại trò chuyện.”

Tư Quân Hạo dùng lực đem nàng kéo đến trong lòng ngực của hắn, Mị Nguyệt thấy thế, muốn kéo Tô Mộ Thu về lại bị Tư Quân Hạo rất nhanh xoay người né tránh.

Mị Nguyệt nhắm lại đôi mắt, đột nhiên vung chân ra đá thẳng bả vai Tư Quân Hạo, thế công rất nhanh sắc bén. Nhưng mà, Tư Quân Hạo tốc độ nhanh hơn, tại nàng đá đến trước buông ra Tô Mộ Thu, một cái nghiêng người né tránh công kích của nàng, không đợi nàng kịp phản ứng, người đã vây quanh phía sau nàng, một con dao rơi xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận