Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nàng chậm rãi buông lỏng mi tâm nhíu chặt lại, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt khôi phục lại bình tĩnh nhu hòa.

Không xa trên ghế sa lon, Sở Ngự trợn mắt há hốc mồm nhìn xem Phượng Dạ Hoàng, vẻ mặt không thể tin.

Tuy hắn ẩn ẩn đoán được tình cảm Hoàng đối với Thu nhi, nhưng là, tận mắt thấy lại không phải rung động bình thường a, bọn họ nhất trí cho rằng hệ thần kinh trên khuôn mặt Hoàng không biết từ năm nào tháng nào đã tê liệt, nay lại có vẻ mặt ôn nhu đến có thể chảy nước, thật sự có điểm……đáng sợ……một màn kinh điển như thế làm hắn thật…muốn chụp một tấm hình lại, rồi cùng Thần xem.

“Thu hồi bộ dạng ngốc của ngươi lại! Nhìn đủ chưa?”

Thấp nhu từ tính tiếng nói đánh vỡ không khí an tĩnh trong phòng.

” Ha ha ···” Sở Ngự gượng cười vài tiếng, ánh mắt dời về người ngồi ghế sa lon đối diện, mắt phượng vi liễm, nhìn nam tử tà mị nói,“Nhìn đủ rồi.”

Dù gì thì Diễm vẫn là khủng bố nhất.

“Năm đó, Thu nhi vốn là có ý thoát đi các người, suy nghĩ một kế hoạch hoàn hảo, cô ấy đánh cuộc các người sẽ không hoài nghi ta, cho nên tìm ta yểm trợ.”

Khuỷu tay chống đỡ tại thành sô pha, ngón tay thon dài điểm nhẹ huyệt thái dương, Phượng Dạ Diễm khóe môi hiện ra một vòng cười nghiền ngẫm.

Nói như vậy, nàng đi tìm Ngự xong đêm đó liền trở nên thuận, hơn nữa chủ động cầu hoan, là vì làm giảm cảnh giác của bọn họ, mà yêu cầu quyền lợi cho ra ngoài là vì gia tăng cơ hội dựng nên tai nạn.

“ Chuyện phát sinh năm đó là kế hoạch của cô ấy?”

Phượng Dạ Hoàng nhắm lại đôi mắt trầm ngâm, ánh mắt sắc bén như ưng khóa tại trên mặt Tô Mộ Thu.

Sở Ngự lắc đầu,“Ta không rõ lắm, Thu nhi là ý định dùng tai nạn xe cộ làm gãy cầu, nhưng là, năm đó chuyện phát sinh quá đột ngột, cùng thời gian dự định bắt đầu không hợp, cô ấy không có nói trước cho ta biết, ta bị Hoàng gọi tới hiện trường là ngoài ý muốn, bởi vì không xác định có phải là kế hoạch hay ko cho nên trước khi tìm hiểu, ta hạ lệnh, nếu phát hiện Thu nhi, trước tiên cho ta biết, không cho phép nói cho Hoàng.”

“Thi thể phát hiện trong xe hơi kiểm nghiệm có DNA của Thu nhi, chắc hẳn là do ngươi?”

Phượng Dạ Diễm hừ lạnh, phượng mắt ở chỗ sâu nhất nhuộm một ít giận dỗi.

Sở Ngự tự giác thất trách, ngượng ngùng gật đầu.

“Chúng ta tìm được Thu nhi đang hấp hối, hạ thể lại có rất nhiều máu, ta không nghĩ tới trong bụng của cô ấy có hài tử, nếu như chậm thêm một khắc, chẳng những hài tử cứu không được, liền tánh mạng người mẹ cũng nguy hiểm, cuối cùng mẫu tử bình an, đích xác xem như kỳ tích. Về phần có phải là kế hoạch của cô ấy, ta có hỏi qua nhưng là cô ấy cũng không nói gì. Ta lại cảm thấy không phải là kế hoạch của cô ấy, trong bụng có cục cưng, cô ấy sẽ không mạo hiểm lớn như vậy, phỏng chừng đêm đó khả năng xảy ra chuyện gì làm cho tâm thần cô ấy không khống chế được.”

Sở Ngự ánh mắt có thâm ý tại Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm trên người liếc qua.

Năm đó, hắn tiến hành phẫu thuật thì cũng xem qua hạ thể Thu nhi chỗ tư mật sưng đỏ nứt ra, rõ ràng cho thấy vừa thụ qua bọn họ xâm phạm.

Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm làm sao có thể không biết ý tứ của hắn ý tứ, một người không cho là đúng hừ lạnh một tiếng, một người cho hắn một cái lãnh nhãn.

“Chuyện của cô ấy chúng ta thì sẽ xử lý, ngược lại ngươi, Ngự, ngươi lần này tội danh cũng không nhỏ!”

Phượng Dạ Diễm nói được nhu hòa, Sở Ngự nghe được kinh hãi lạnh mình.

“Gần đây Vân phàn nàn với ta U Vân đường việc làm quá nhiều, ngươi đã rảnh rỗi thì chuyện U Vân đường tại Mỹ do ngươi tiếp quản một tháng, về phần tiểu tình nhân của ngươi Cung Vô Nguyệt, ta tạm thời giúp ngươi chiếu cố một tháng.”

“Không! Ai nói ta rảnh, ngươi không thể như vậy!” Sở Ngự kinh hãi kêu to.

“Ngô ···” Trên giường Tô Mộ Thu cau lại lông mày ưm một tiếng.

Phượng Dạ Hoàng phượng mắt nhấc lên, lạnh lùng liếc Sở Ngự,“Ngươi nếu cảm thấy không đủ, Phượng đế tập đoàn tại Âu Châu gần nhất có một xí nghiệp khai phá án cũng do ngươi phụ trách.”

Thiên tài cảm thấy không đủ a!

Sở Ngự ngoan ngoãn im lặng, ảo não nhăn trán.

Hai cái ma quỷ ăn tươi nuốt sống! Đáng đời Thu nhi muốn chạy trốn bọn họ, thoát được hảo. Thê lương a, Liệt Phong đường chuyện vụ vốn nhiều đủ để cho người thổ huyết, hơn nữa U Vân đường một bộ phận sự vụ, rõ là muốn hắn vất vả mà chết, lại đem Tiểu Nguyệt nhi chiếu cố, có quỷ mới tin hắn, tên kia lạm dụng không nói, hết lần này tới lần khác không có lễ nghĩa liêm sỉ, lại càng không biết cái gì gọi là ‘Vợ của bằng hữu, không thể chiếm’.

“Tiểu Mạc ··· Tiểu Nhưng ···” Tô Mộ Thu mí mắt chậm rãi mở ra, thủy đồng có vẻ trống rỗng vô thần.

“Thu nhi.” Phượng Dạ Hoàng thấp hoán một tiếng, đem nàng ôm vào trong ngực.

Bình luận (0)

Để lại bình luận