Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Mộ Thu cảm thấy kỳ quái, có ai sẽ tìm nàng? Nhưng lại tìm được Phượng gia?

Nhìn ra nghi ngờ của nàng, Mạc Thanh sờ sờ đầu của nàng,“Chị cũng không rõ là ai, là Sở thiểu gia mang tới.”

Tô Mộ Thu gật gật đầu,“Phiền chị nói với bọn họ em lát nữa sẽ xuống.”

“Hảo.” Mạc Thanh gật đầu, nhìn về phía Sở Mạc Sở Nhưng dính tại trên người Tô Mộ Thu,“Hai tiểu bảo bối cùng dì đi ra ngoài trước a!”

“Không muốn” Bọn họ lắc đầu,“Bọn con chờ mẹ.”

“ Vậy dì tựu đi trước a!” Mạc Thanh cười cười, xoa hai má bọn họ, thật mềm hảo trượt hảo co dãn, khó trách những tiểu nha đầu kia cả ngày tại bên tai nàng oa oa kêu muốn chà đạp bọn họ, liền bọn ta chơi nghiện , ha ha.

“Dì, lát nữa gặp.” Bọn họ đối với nàng phất phất tay.

“Hảo, dì sẽ mang chocolate cho bảo bối ăn.”

Mạc Thanh dí dỏm nháy mắt sau đó xoay người rời phòng.

Bởi vì có khách chờ, Tô Mộ Thu không có ý tứ kéo dài, tùy ý rửa mặt, trong đống quần áo giá trị xa xỉ chọn lấy một bộ váy liền màu xanh đơn giản, nàng kéo tay Sở Mạc Sở Nhưng ngoan ngoãn ngồi ở trên giường,“ Chúng ta đi xuống đi!”

“Hảo.” Bọn họ nghe lời nàng đi ra khỏi gian phòng, hướng dưới lầu phòng khách đi.

Tại đầu bậc thang đụng phải Phượng Dật Hành cùng Lãnh Nghiên đang đi lên, Sở Mạc Sở Nhưng mỉm cười ngọt ngào, âm thanh mềm mại hô.

“Gia gia nãi nãi.”

Phượng Dật Hành cùng Lãnh Nghiên xoay người một người ôm lấy một cái.

“Cả đêm không thấy, có nhớ gia gia hay không a?” Phượng Dật Hành sờ sờ cái mũi Sở Mạc.

“Nhớ a! Rất nhớ…!” Sở Mạc tại trên mặt hắn ấn xuống nụ hôn, hắn lòng tràn đầy vui mừng.

“Lão gia, phu nhân.” Tô Mộ Thu khẽ gật đầu, kính cẩn hành lễ.

Nàng sẽ không cho rằng sinh hai người con trai là có thể tùy ý cho mình là Phượng gia nữ chủ, nàng cũng không có hứng thú đó.

“Thu nhi, phòng khách có khách tìm con, con trước đi xuống đi! Bọn trẻ giao cho chúng ta.” Lãnh Nghiên đối với nàng cười cười.

“Hảo.” Nàng gật đầu, nhìn hai người con trai,“Tiểu Mạc Tiểu Nhưng phải nghe lời không thể quậy phá a!”

“Sẽ không quậy phá Tiểu Mạc Tiểu Nhưng rất ngoan, là đứa trẻ hiểu chuyện nhất.” Lãnh Nghiên nhìn xem hài tử trong mắt tràn đầy sủng nịnh vui vẻ.

“So với hai thằng nhóc kia hiểu chuyện gấp nghìn lần.” Phượng Dật Hành hừ lạnh, nghĩ đến Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm liền tức giận, thiên sứ như hắn làm sao có thể sinh ra ác ma, mà ác ma bọn họ lại làm sao có thể sinh ra thiên sứ? Thật sự là không công bằng!

“ Thu nhi cáo lui trước.” Tô Mộ Thu gật gật đầu, đối với bọn họ ôn nhu cười rồi xoay người xuống lầu.

Dạ đại phòng khách, mấy nữ bộc kính cẩn đứng ở một bên, trên ghế sa lon, Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm lười biếng dựa vào, hình dạng khác hẳn bất đồng, thần sắc lại không có sai biệt, phượng mắt híp lại, ánh mắt tà tứ nghiền ngẫm nhìn xem nam tử ở sô pha đối diện.

Đối diện trên ghế sa lon, Sở Ngự không đếm xỉa tới vuốt vuốt ly sứ trong tay, trong mắt nhưng là nồng đậm vui vẻ, bên cạnh hắn là một tuấn lãng nam tử, chỉ là thần sắc không được tự nhiên, ngồi nghiêm chỉnh, thở mạnh cũng không dám thở mạnh, ngẫu nhiên giương mắt nhìn xem đối diện hai cái nam tử toàn thân phát ra cảm giác áp bách, thích thú lại nhanh chóng liễm hạ hai mắt, mắt xem mũi, lỗ mũi xem tâm.

“Sở đại ca.”

Tô Mộ Thu thanh tịnh tiếng nói vang lên, đánh vỡ phòng khách quỷ dị hào khí.

“Ha ha ···” Sở Ngự cười nhẹ,“Thu nhi, em đã tới nha!” Hắn rõ ràng nghe được bên cạnh nam tử thở dài một hơi, nàng nếu không xuất hiện hắn phỏng chừng một giây sau liền đào tẩu a!?

“Tần học trưởng?” Tô Mộ Thu quái lạ nhìn xem nam tử trẻ tuổi tuấn lãng bên cạnh Sở Ngự.

“Tiểu Mộ.” Tần Tử Vương đứng lên nhìn Tô Mộ Thu.

Phượng Dạ Hoàng cũng đứng người lên, hắn chậm rãi tiến lên đem Tô Mộ Thu ôm lấy, không để ý nàng kháng nghị, trở lại trên ghế sa lon, đem nàng ngồi ở giữa hắn và Diễm.

Lập tức, hai cặp cánh tay sắt quấn lên vòng eo nàng.

“Các anh không nên quá mức!” Nàng vẻ mặt xấu hổ và giận dữ, hai tay dùng lực ý đồ kéo bên hông đại chưởng, mặc dù biết không thể rung chuyển bọn họ mảy may.

Tần Tử Vương kinh ngạc trừng lớn mắt, không thể tin được nhìn xem bọn họ,“Tiểu Mộ em ····”

Phượng Dạ Diễm nhấc lên con mắt lạnh lùng liếc hắn,“Đừng có lại Tiểu Mộ Tiểu Mộ, cô ấy gọi Tô Mộ Thu, không phải Tiểu Mộ của ngươi.” Tiếng nói thấp lãnh.

“Tôi ···” Tần Tử Vương nghẹn lời, không rõ chuyện gì xảy ra, rõ ràng là Sở Ngự lôi hắn tới, hắn mới bất đắc dĩ đi xem Tô Mộ Thu,“ Thu nhi ····”

“Thu nhi là ngươi gọi sao?” Phượng Dạ Hoàng hừ lạnh, lạnh lẽo con ngươi không thèm che dấu nhìn về hướng hắn.

“Tôi········” Tần Tử Vương khuôn mặt tuấn tú trắng xanh.

“Các anh không cần phải khinh người quá đáng !” Tô Mộ Thu không đành lòng xem Tần Tử Vương nan kham.

Bình luận (0)

Để lại bình luận