Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thật có lỗi!” Tần Tử Vương đứng lên, vẻ mặt quẫn bách,“Trường học còn có chút sự! Tôi cáo từ trước.” Hắn một khắc không dám ở lâu, cũng không quay đầu lại hướng cửa ra vào đi.

“Học trưởng!” Tô Mộ Thu đứng lên, cấp cấp hô một tiếng, nghĩ đuổi theo liền bị Phượng Dạ Hoàng giữ chặt.

“Các anh rất quá đáng!” Nàng bỏ qua tay của hắn, cắn cắn môi, chạy lên lầu.

“Các ngươi rất quá đáng.” Sở Ngự lành lạnh nói. Ai, không được a! Hắn lần này tới là tìm Thu nhi có việc bọn họ lại đem nàng chọc cho tức giận bỏ đi.

“Biết rõ quá phận ngươi còn đem hắn mang tới. Cái kết quả này không phải ngươi nên vui mừng sao?” Phượng Dạ Hoàng khóe môi kéo ra một vòng cười mỉa mai.

“Ha ha ··” Sở Ngự cười mỉa,“Hoàng lão đại anh minh.” Đáng thương Tần Tử Vương, bị hắn dùng làm vật thí nghiệm , khảo thí Hoàng cùng Diễm đối Thu nhi coi trọng như thế nào. Thật sự là có lỗi a!

“Ngự, ngươi có phải hay không rất nhàn rỗi? Vân cho ngươi truyền văn kiện đều bán buôn xong rồi? Hay là ngươi không ý định muốn gặp tiểu tình nhân?” Phượng Dạ Diễm nhìn hắn. Vẻ mặt tà tứ vui vẻ.

“Đương nhiên không phải a!” Sở Ngự khiển trách, tâm tư vừa chuyển, mặt mày cười đến cong cong.

Tại Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm trong ngực Sở Mạc Sở Nhưng liếc nhau, nhún nhún vai, tùy ý bọn họ ôm, nhìn xem ba cái cáo già tâm tư chuyển đổi.

“Thu nhi, chuyện này cầu xin em.”

“Em không thể ····”

“Em có thể tin tưởng mị lực của mình.”

“Liền anh cũng đùa em sao?”

“Không phải nói đùa, em mà ra mặt thì nhất định thành công, không tin mình, cũng tin vào Sở đại ca được không? Anh cầu xin em, hạnh phúc hiện tại của anh hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay em.”

“Ko cần khoa trương như vậy, em sẽ cố gắng hết sức! Nhưng anh đừng ôm hy vọng quá lớn.”

“Cám ơn Thu nhi, lần sau sẽ tìm cơ hội báo đáp em.”

“Sở đại ca đừng nói như vậy, bốn năm nay đều nhờ Sở đại ca chiếu cố em cùng con trai, so với đều đó thì việc nhỏ này không đáng kể chút nào.”

“Mặc kệ là như thế nào, vẫn là cám ơn em Thu nhi, Sở đại ca chờ tin tức tốt của em a! Anh còn có việc nên không thể nói chuyện cùng em nữa, bye bye.”

“Được, bye bye.”

Để điện thoại xuống, Tô Mộ Thu ngồi bên mép giường cắn cắn môi, tâm tư rối rắm.

Sở đại ca kêu nàng cùng Phượng Dạ Diễm cầu xin bỏ qua chuyện của hắn, nàng hội hết sức đi thử, dù sao cũng bởi vì nàng, Sở đại ca mới có thêm nhiều phiền toái, chính là, nói thì dễ dàng, nàng dùng thân phận gì cùng Phượng Dạ Diễm nói chuyện? Nàng trong mắt hắn cũng không phải cái gì, không phải sao? Nhiều lắm chỉ sủng vật của bọn họ. Hành vi sáng nay của bọn họ, cùng với lời bọn họ nói quan tâm đến nàng, nàng càng tin tưởng bọn họ là vì chủ nghĩa đàn ông, không được phép người khác đụng vào đồ đạc của mình.

Đông đông đông ······

Tiếng đập cửa nhẹ nhàng vang lên.

“Mời vào.”

Nàng quay đầu nhìn về phía cửa ra vào, quái lạ nhìn người đi vào.

“Chị Thấm Vân, đã lâu không gặp .” Nàng ôn nhu cười.

Thấm Vân không có ý cười đáp lại nàng,“Thu nhi, đã lâu không gặp.”

“Chị Thấm Vân mời ngồi.” Tô Mộ Thu vỗ vỗ mép giường.

“Không ··· không cần, tôi đứng là được rồi.” Thấm Vân lắc đầu.

“Ngồi đi!” Tô Mộ Thu đứng lên đem nàng kéo đến ngồi trên giường ,“Mấy năm nay chị có khỏe không?”

“Có” Thấm Vân gật đầu, ngồi thẳng tắp, không dám tùy ý lộn xộn,“Khá tốt, không có chuyện đặc biệt nào phát sinh. Chỉ có điều gần đây ·····”

“Đã xảy ra chuyện gì sao?” Tô Mộ Thu nhàn nhạt hỏi.

Trò chuyện sao? Nàng không biết. Tại Phượng gia, các nàng mặc dù không có trở mặt, nhưng là cũng không có nói qua mấy câu, hẳn là đã xảy ra chuyện gì, bằng không Thấm Vân sẽ không tới tìm nàng.

Thấm Vân vẻ mặt kích động,“Thu nhi, xin em giúp đỡ chị được không? Công ty ba chị xảy ra vấn đề, gần đây nợ rất nhiều nhưng ko có năng lực trả lại, công ty đã muốn phá sản rồi.”

Tô Mộ Thu liễm hạ hai con ngươi, bất động thanh sắc, trên mặt không có bất luận biểu tình gì.

“Thu nhi, em giúp chị đi, cùng đại thiếu gia nói một cậu xem thiếu gia có thể giúp đỡ chúng ta hay ko, chỉ cần Phượng gia trợ giúp, chỉ cần một chút là đủ rồi.” Nhìn Tô Mộ Thu vẫn đang bất vi sở động, Thấm Vân quỳ trên mặt đất,“Thu nhi, van xin em.”

“Chị đừng như vậy.” Tô Mộ Thu đứng lên đỡ lấy cánh tay Thấm Vân muốn đem nàng dậy.

Thấm Vân lắc đầu, không muốn dậy,“Nếu như là bởi vì chuyện trước kia, chị xin lỗi em được không? Chị sai rồi, chị không nên đối với em châm chọc khiêu khích, van cầu em giúp đỡ chị.”

“Không phải bởi vì chuyện kia, chị đứng dậy trước đi.” Tô Mộ Thu quay mặt qua một bên trong mắt hiện lên dị sắc.

Thấm Vân đứng lên, kích động nắm tay nàng,“Đã không phải như vậy, Thu nhi cùng đại thiếu gia nói giúp chị được không? Thiếu gia đối với em tốt như vậy, nhất định sẽ đáp ứng .”

Bình luận (0)

Để lại bình luận