Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bên dưới sinh viên xì xào bàn tán, ánh mắt thỉnh thoảng hướng đến cùng một chỗ nhưng một giây sau liền nhanh chóng bỏ qua một bên, kinh hãi đồng thời càng hiếu kỳ thảo luận .

“Đối với vấn đề này các bạn có ý kiến gì không?” Giảng viên tại nhìn về phía dưới,“Có ai tự nguyện đứng dậy nói ý kiến của mình ?”

Bên dưới, sinh viên tràn đầy một phòng học không có người để ý nàng, một đám sinh viên cùng nhau nói chuyện, một nhóm thì tại nàng đặt câu hỏi cúi thấp đầu xuống, còn lại một ít thì rất dứt khoát trực tiếp nằm trên bàn, giảng viên không thể nề hà thở dài, trên mặt là biểu hiện thần sắc vô lực.

“Sở ·· Sở Phỉ Vân, xin hỏi bạn đối với vấn đề này có ý kiến gì không?”

Giảng viên nhìn nữ sinh bị kêu tên trong mắt không kiên nhẫn, nàng thật muốn khóc, nàng cũng không muốn như vậy? Sinh viên thật là khó hầu hạ, hết lần này tới lần khác trên lớp học đều nói chuyện cùng nhau, nếu không phải hôm nay có tình huống đặc biệt, nàng cũng không muốn gọi nữ sinh kia a! Sinh viên ngoan ngoãn khác trong mắt giảng viên thì sẽ chủ động đứng lên, hết lần này tới lần khác ··· hết lần này tới lần khác ····

Nàng giương mắt nhìn về chỗ ngồi không hiểu hàn khí từ đâu bốc lên, nàng lập tức nhìn về phía nữ sinh bị kêu lên kia.

Nữ sinh ngẩng đầu nhìn xem màn hình, sau đó cúi đầu xuống lật sách,“Ách ··· cái này ··· ân ··· cái nhìn của em là ··· em cho rằng ···” Ấp úng nói, vừa nhìn là biết không có nghe giảng bài.

Giảng viên dưới đáy lòng thở dài, ngượng ngùng cười vài tiếng,“Cám ơn bạn Sở Phỉ Vân, mời ngồi xuống, có lẽ đầu đề này có điểm buồn tẻ, hảo, hiện tại chúng ta xem tới phần tiếp theo······”

Trong phòng học hơi ầm ĩ, Tô Mộ Thu là một thành viên trong đó, giờ phút này, nàng ngồi ở trong phòng học, nhìn xem giảng viên trên mặt bất đắc dĩ nhưng vẫn phải mỉm cười, liên tiếp nhìn nàng bằng ánh mắt giúp đỡ, nàng bất lực nhún nhún vai, cuối cùng đành phải lựa chọn không nhìn giảng viên nữa.

Ngắm nhìn bốn phía, nàng trước sau có hai dãy bàn nhưng trái phải không có một người, các sinh viên đều ngồi cách nàng rất xa, không lớn không nhỏ tiếng nghị luận, mặc dù nghe không rõ họ nói cái gì, nhưng nàng có thể khẳng định chủ đề là nàng, còn có những ánh mắt kinh ngạc, hiếu kỳ, ao ước cùng sợ hãi thỉnh thoảng nhìn tới.

Tô Mộ Thu vô lực nặng nề thở.

Thật sự là chịu đủ rồi!

Nàng nhìn kẻ đầu sỏ bên cạnh mình, một tay đặt lên eo nàng, một tay gõ bàn phím laptop, nam tử lãnh mị mặt không biểu tình.

Nàng như vậy vốn đã đủ làm náo động, còn chủ động đứng lên trả lời câu hỏi sao? Làm cho mọi người nhìn hai người bọn họ mục quang càng nóng?

Nàng hối hận! Nàng thật sự sai rồi, nàng ngàn sai vạn sai ko nên lựa chọn hắn, thật khóc không ra nước mắt ····

Nàng thở dài nhớ tới chuyện buổi sáng.

Ánh sáng mặt trời ấm áp nhu hòa chiếu xạ vào trong phòng, chiếc rèm treo trên cửa sổ lớn đặt sát đất theo làn gió bay nhẹ, màn lụa trên trên chiếc giường cổ điển cũng tùy ý nhảy múa theo, làm căn phòng màu sắc đều đen như mực tăng thêm vài phần nhu hòa khí tức.

Nàng ngồi ở trên mặt giường lớn, hai tay vây quanh đầu gối, mỹ mâu giật mình sững sờ nhìn người đàn ông đẹp đẽ trên giường, mày kiếm, môi mỏng. Nàng đột nhiên vươn tay ở trước mặt hắn vung vài cái, không thấy người đàn ông có bất kỳ cử động, mí mắt cũng không còn động đậy.

Hắn rốt cuộc ngủ hay là thức? Vì sao trên đời này hết lần này tới lần khác có người ngủ cũng có thể làm cho người ta có cảm giác áp bách?

Nàng nghiêng đầu khó hiểu nhìn hắn mơ màng ngủ.

“Sáng sớm cứ như vậy nhìn xem tôi, là có ý định quyến rũ tôi sao?”

Tiếng nói vừa dứt, nàng còn không kịp phản ứng, mảnh khảnh cánh tay bị một bàn tay to lớn nắm giữ, thân thể nhào vào lồng ngực khoẻ mạnh của hắn.

“A·” Nàng nhíu mày hít một hơi. Người hắn là dùng tảng đá đúng thành sao? Cứng quá!

Hai tay chống đỡ lên ngực hắn, nàng đẩy ra hắn ngồi thẳng người, lôi kéo chăn mỏng trên người, tại hắn mang ánh mắt nhìn trêu chọ liền rời giường.

“Ha ha ··” Phượng Dạ Diễm trầm thấp nở nụ cười, xốc lên chăn mỏng thân thể trần truồng theo nàng đi vào phòng rửa mặt.

Nàng đứng ở bồn rửa tay, trên gương xuất hiện thân hình hắn cao to cường tráng, nàng ánh mắt vụt sáng liền không được tự nhiên rũ xuống. Hắn không có chút cảm thấy ngượng sao? Trần truồng thân thể cao lớn, là không quan tâm hay là quá tự kỷ?

Hắn nhìn nàng, xinh đẹp phượng mắt hiện lên tà khí chính là vui vẻ, xích lõa thân thể dính sát ở sau lưng nàng, cúi đầu tại tai nàng nói nhỏ,“Như thế nào? Mỗi buổi tối chẳng phải đều thấy sao? Hay là không cách nào nhìn thẳng tôi hả mèo nhỏ thẹn thùng?” Nói xong đầu lưỡi liền nhẹ nhàng liếm qua vành tai mẫn cảm của nàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận