Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Trong lúc học.” Phượng Dạ Diễm tiếp lời,“Phải để chúng ta đi cùng.”

Để bọn họ đi cùng? Có ý tứ gì? Bạn học?

Nàng ánh mắt khó hiểu qua lại giữa hai người. Sẽ không như trong lòng nàng nghĩ chứ?

Phượng Dạ Diễm hai tay khoanh lại, dù bận vẫn ung dung nhìn nàng,“Chính là như em nghĩ.”

“Hai người cùng một chỗ?” Nàng cau lại lông mày, bắt đầu cảm thấy đầu có điểm chóng mặt. Bọn họ thật sự nhàn nhã đến như vậy? Tập đoàn cùng Ám Diễm môn đều không có việc để làm ?

“Không cần hai người” Phượng Dạ Diễm lắc đầu,“Một là đủ, về phần cần ai đi cùng, em hoàn toàn có quyền lợi lựa chọn” Hắn nhún nhún vai.

Nàng nhếchmôi, cúi đầu xuống lo lắng. Muốn hay không ?

Lời của bọn hắn, nàng cũng không lo lắng, phỏng chừng qua lần thứ nhất bọn họ cũng không còn hứng thú , vấn đề là bạn học cùng lớp, không giống đám quý tộc kia, tất cả bạn học đều rất tốt, cũng bởi vì như thế, nàng không giống trước kia bị mọi người bỏ qua, ngẫm lại, nếu như không xảy ra chuyện gì nàng sẽ trải qua cuộc sống bình thường, Được rồi, cùng lắm là bị mọi người bàn tán vài ngày thôi.

“Hảo, tôi đồng ý.” Nàng ngẩng đầu, nhìn Phượng Dạ Hoàng,“Tôi hy vọng Hoàng thiếu gia đi cùng tôi.” Không thể là Phượng Dạ Diễm, hắn quá nguy hiểm , để cho hắn ở cùng một chỗ phỏng chừng học cũng không cần nữa, đặc biệt buổi sáng hôm nay khó có thể cam đoan hắn có thể hay không trong phòng học làm ra loại mập mờ cử động.

“Em xác định muốn Hoàng đi cùng?” Phượng Dạ Diễm khiêu mi, trêu tức nhìn nàng.

“Ân.” Nàng gật đầu.

Hồi tưởng kết thúc, lại trở lại hiện tại, nàng hiện tại cuối cùng tinh tường câu hỏi hàm chứa ý tứ ko vui vẻ của Phượng Dạ Diễm. Nàng làm sao lại ngu như vậy? Nàng sớm nên lường trước loại tình huống Phượng Dạ Hoàng toàn thân không cách nào che dấu lạnh băng cùng với cảm giác áp bách mãnh liệt ··· xem ra nàng chỉ có thể ngoan ngoãn ở lại Phượng gia .

Linh linh linh ················

Chuông tan học vang lên.

“Nghỉ ngơi mười phút.” Giảng viên rõ ràng nhẹ nhàng thở ra.

Tô Mộ Thu thở dài một hơi, bất đắc dĩ đứng lên, mà đầu sỏ gây nên dừng lại trong tay động tác, nâng mắt xem nàng,“Làm sao vậy?”

Còn có thể như thế nào? Tô Mộ Thu cúi đầu nhìn hắn, cười đến nhu hòa,“Hoàng thiếu gia, chúng ta trở về đi!” Chẳng lẽ lại còn ở đây làm cho không khí quái dị càng thêm quái dị?

“Ân.” Phượng Dạ Hoàng rất dứt khoát gật đầu, cất máy tính, đứng lên lạnh lùng nhìn chung quanh một đám hiếu kỳ nhìn bọn họ xì xào bàn tán, nắm cả eo của nàng rời đi phòng học, lưu lạimột chúng đám sinh viên bị hắn hù dọa đến sợ mất mật.

Vì trong thời gian nghỉ ngơi nên hai người đi trên đường tiếng xì xào bàn tán càng nghiêm trọng hơn, rồi có yếu dầng, đại bộ phận nữ sinh đều là tụm thành một đám, đỏ mặt thảo luận lãnh khốc Phượng Dạ Hoàng.

Tô Mộ Thu vô lực gục đầu xuống, học một năm, hôm nay chính là đem tất cả danh tiếng đều đi ra xong rồi a!

“Tần học trưởng?” Nàng kinh ngạc nhìn xem nam sinh đang đi.

“Tiểu Mộ.” Tần Tử Vương kinh hỉ hô lên, lúc chạm được ánh mắt nam tử bên cạnh nàng mắt liền hạ xuống, “Tô ·· Tô tiểu thư, Phượng đại thiếu gia.”

Phượng Dạ Hoàng hừ lạnh, đại chưởng phách đạo ôm eo Tô Mộ Thu, nàng muốn đẩy tay hắn ra,“Anh buông ra, tôi có chút việc nói với học trưởng.”

Hắn lạnh lùng liếc nhìn nàng một cái,“Có chuyện gì không thể nói trước mặt tôi?”

Nàng quái dị liếc hắn một cái, đành phải từ bỏ, nhìn xem Tần Tử Vương,“Học trưởng, lần trước thật sự xin lỗi, ở chỗ này nói với anh một tiếng xin lỗi, xin anh đừng để trong lòng.”

“Không ·· không ··” Tần Tử Vương khoát khoát tay, quẫn đỏ khuôn mặt,“Cái đó ··, Tô tiểu thư nói như vậy thật khách khí”

“Đó là sự thật, căn bản không cần nói với hắn xin lỗi.” Phượng Dạ Hoàng lạnh lùng khẽ nói, khinh thường nhìn xem Tần Tử Vương,“Mặc kệ nói bao nhiêu lần nhưng vẫn là câu nói kia, tự lượng sức mình, sớm bỏ ý nghĩ đó đi. Không được vọng tưởng có thể cùng Thu nhi có bất kỳ quan hệ, loại hạ đẳng này liền tư cách xách giày cho cô ấy····”

“Ba” một tiếng giòn vang, người qua đường tất cả đều hút một hơi lãnh khí.

Tô Mộ Thu tức giận nhìn hắn,“Nói người khác hạ đẳng anh cho rằng anh cao quý đến đâu!? Anh có biết nói như vậy thật sự quá đáng ko? Anh có nghĩ qua cảm nhận của người khác?” Trắng thuần khuôn mặt nhỏ nhắn giờ phút này nhuộm nhàn nhạt ửng đỏ.

“Vì tên kia em dám tát tôi?” Phượng Dạ Hoàng tuấn mỹ khuôn mặt thoáng cái âm trầm xuống dưới, toàn thân tràn ngập một cổ khát máu, lạnh lùng nhìn Tô Mộ Thu, một tay cao cao giơ lên.

Tần Tử Vương mãnh liệt nuốt một ngụm nước miếng, hoảng sợ nhìn Phượng Dạ Hoàng,“Phượng đại thiếu gia đừng kích động, Tô tiểu thư cô ấy ···”

“Không cần cầu anh ta, dù sao cũng không phải lần đầu tiên.” Tô Mộ Thu nhắm mắt lại vẻ mặt không sợ chờ bàn tay rơi xuống. Không chỉ … là vì học trưởng, có lẽ trong tiềm thức cũng là vì chính mình a!? Cho tới nay bị bọn họ khống chế , bị đè nén , thật sự thật là khó chịu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận