Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có loại cảm giác muốn chạy trốn.

Cửa mở ra, Kỳ Diệp Vân xuất hiện trước mặt hai người, vô tình nhìn đến người con gái phía sau thì lập tức thay đổi thần thái, ánh mắt rạng rỡ, kích động một tay ôm lấy Tô Mộ Thu,“Thu nhi, cô rốt cuộc đã tới, nhanh đưa tên đàn ông của nhà cô trở về, còn để hắn ta ở đây, hắn không điên thì tôi sẽ điên mất .”

“Ách ··” Tô Mộ Thu không nói gì, có điểm thẹn thùng.

“Có khoa trương như vậy ko?”

“Có, tuyệt đối có.” Kỳ Diệp Vân gật đầu, vẻ mặt thành thật,“Không tin, chính cô vào xem.” Hắn lôi kéo nàng vào phòng, nàng cắn cắn môi, hít một hơi thật sâu, thần sắc phức tạp bước vào phòng.

Trong phòng, Lôi Thiên Chiếu không có hình tượng nằm ngửa trên ghế sa lon, Sở Ngự cùng Cung Vô Nguyệt thì ôm nhau bất đắc dĩ nhìn Phượng Dạ Diễm trước quầy bar uống đến say không còn biết gì.

Tô Mộ Thu dưới đáy lòng nhẹ nhàng thở ra. Thật may không phải chỉ có một mình Phượng Dạ Diễm ở đây, đến bây giờ nàng vẫn không cách nào thoải mái một mình đối mặt hắn, cảm giác sợ hãi luôn ko hiểu được dâng lên trong lòng.

“Thu nhi, em đã đến.” Sở Ngự quay đầu thoáng kinh ngạc nhìn Tô Mộ Thu.

“Chị Thu nhi.” Cung Vô Nguyệt đáng yêu gọi.

“Sở đại ca, Nguyệt nhi.” Tô Mộ Thu đối với bọn họ ôn nhu cười.

“Hảo. Em đã đến đây, kế tiếp tựu giao nơi này cho em.” Hắn đứng lên, ôm Cung Vô Nguyệt, nói với Lôi Thiên Chiếu đang nằm mê man trên ghế sa lon,“Chiếu, đi thôi.”

Kỳ Diệp Vân đến gần Lôi Thiên Chiếu một cước đạp xuống,“Dậy đi!”

“Hí!” Lôi Thiên Chiếu ngược lại hít một luồng khí lạnh, ôm lấy bụng, hai mắt nhắm lại mở ra trừng mắt nhìn Kỳ Diệp Vân, gầm nhẹ,“Cậu không biết tôi là người bị thương sao? Tôi với cậu có thù oán à?”

“Không có.” Kỳ Diệp Vân nhún nhún vai, vẻ mặt khiêu khích,“Tôi chính là cố ý .”

“Loảng xoảng” Một thanh âm vang lên, Phượng Dạ Diễm ngồi ở quầy bar buồn bực đem rượu trên bàn đẩy xuống đất hết, bỗng dưng gầm nhẹ,“Ồn chết đi được! Đều cút cho tôi!”

“Hách!” Kỳ Diệp Vân cùng Lôi Thiên Chiếu co rúm lại, người phía trước hung hăng nện cho hắn một quyền,“Đều là cậu, quỷ rống quỷ kêu .” Hắn trợn tròn mắt,“Còn không phải bởi vì cậu đạp lên miệng vết thương của tôi?”

“Đi thôi!”

Sở Ngự tức giận liếc bọn họ, cùng trẻ con ngây thơ như nhau, người khác cũng nhìn không ra bọn họ là chủ quản tàn nhẫn của Lôi Sát đường cùng U Vân đường a?

“Còn muốn cùng sư tử kia đánh nhau thêm một trận nữa sao?”

“Bớt nói giỡn đi.” Lôi Thiên Chiếu thấp giọng nói,“Có quỷ mới muốn cùng hắn đánh, trâu bò còn ko dã man như hắn.” Hắn quay đầu cười nhìn xem Tô Mộ Thu,“Thu nhi, còn lại cầu xin cô làm ơn đưa hắn trở lại Phượng gia đi, vất vả cho cô rồi.”

“Tôi ···· không ···” Tô Mộ Thu có điểm phản ứng không kịp.

“Thu nhi, giao cho cô.” Kỳ Diệp Vân vỗ vỗ vai nàng, vẻ mặt thận trọng giống như đang giao phó một việc rất hệ trọng.

“Tôi·········” Tô Mộ Thu không biết nói gì. Đây là cái tình huống gì a? Ý muốn nàng một người một mình cùng Phượng Dạ Diễm một chỗ sao?

“Sở đại ca.” Nàng cầu cứu ánh mắt hướng Sở Ngự.

Sở Ngự ôm Cung Vô Nguyệt, tại đi qua bên người nàng thì đồng dạng vỗ vỗ vai nàng,“Thu nhi, giao cho em.” Quay đầu liếc nhìn Phượng Dạ Diễm, hắn thở dài,“Thu nhi, đừng kháng cự hắn, cũng đừng kháng cự chính mình, thử tiếp nhận hắn, hắn chỉ là phương thức biểu đạt không đúng lắm, bởi vì từ nhỏ ở trong Ám Diễm môn lớn lên, không ai dạy hắn phải yêu như thế nào.”

Tô Mộ Thu run lên, nội tâm vì lời nói đó mà rung động, nàng phục hồi tinh thần lại, căn phòng to như vậy chỉ còn lại nàng cùng Phượng Dạ Diễm đang uống rượu giải sầu.

Nàng tại ghế sa lon ngồi xuống, lẳng lặng nhìn bóng lưng hắn, nhếch môi, vô lực thở dài.

Không hiểu đây là tình huống gì, hắn là đang giận dỗi sao? Chỉ là uống rượu mà thôi! Có tất yếu gọi nàng tới đây? Nàng tới thì có thể làm được gì đây? Lại phải làm gì đây? Đoạt đi chai rượu trong tay hắn không cho hắn uống nữa?

“Cô tới làm gì?”

Ác liệt ngữ khí.

“Ơ” Vẫn đang suy nghĩ Tô Mộ Thu bị tiếng nói đột nhiên xuất hiện làm hoảng sợ,“Tôi ···· ân ···· anh ba ngày chưa có trở về Phượng gia, phu nhân rất lo lắng, cho nên ····· tới thăm anh một chút, là Hoàng gọi tôi tới.” Trả lời như vậy hẳn là xem như chính xác a!?

“Cút!” Phượng Dạ Diễm đột nhiên gầm nhẹ một tiếng,“Cút cho tôi!”

Lòng tràn đầy chờ mong bị một gáo nước lạnh giội tắt, Hoàng? Nàng gọi hắn là Hoàng? Ba ngày không gặp, bọn họ đã thân mật đến như vậy sao?

Nội tâm bị hung hăng bóp hặt, hắn cầm lấy chai rượu ngửa đầu lên uống ừng ực.

Tô Mộ Thu chau mày, không hiểu hắn vì sao lại nổi giận, nhún nhún vai sau đó đơn giản đứng người lên như hắn mong muốn rời đi, như vậy đỡ phải làm tình thế chuyển biến xấu hơn.

Tô Mộ Thu hướng cửa ra vào đi đến, ngay tại lúc tay đụng vào tay cầm cửa thì vòng eo bị một cánh tay từ phía sau lưng ôm lấy, một giây sau thân thể nhỏ nhắn bị ôm vào một lồng ngực cường tráng , tim của nàng đột nhiên đập liên hồi, thẳng thắng rung động, mất đi nhịp nhảy lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận