Chương 79

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 79

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Huống chi, nàng không có loại năng lực thoát đi, không phải sao?

Hai tay nhấc cánh tay trên lưng ra, nàng động tác nhu hòa chạm vào vết máu trên bụng hắn thì vô lực thở dài, nàng bước xuống giường, trong bóng đêm mò mẫm nhẹ nhàng đi về phía trước, nhẹ nhàng mở cửa rời đi.

Ước chừng một phút đồng hồ rồi trở về, trong tay nàng cầm một băng vải màu trắng cùng một lọ thuốc khử trùng.

Nàng mím môi, đem những thứ trong tay để qua một bên, lại đem đèn trên đầu giường bật lên, rồi sau đó vào phòng tắm cầm một cái khăn ướt đi ra, động tác nhu hòa nâng dậy Phượng Dạ Diễm đang mê ngủ, cởi đi áo của hắn, nhìn đến vết máu loang lổ trên bụng, mi tâm cau lại, nàng dùng khăn ướt lau nhè nhẹ lên đó.

Thôi chết miệng vết thương cũ đã nứt ra rồi, Lôi Thiên Chiếu cũng thật là, không tránh đi miệng vết thương cũ của hắn sao? Bị thương còn đi uống rượu, Phượng Dạ Diễm thực cho là thân thể mình làm bằng sắt?

Dùng nước tẩy trừ xong, nàng dùng khăn lau mặt thấm ướt lau đi miệng vết thương một lần nữa, trong quá trình làm thỉnh thoảng liếc nhìn Phượng Dạ Diễm một cái, cũng may hắn vẫn mê man không có bất kỳ phản ứng nào.

Nàng thở dài, sát trùng miệng vết thương đều không thể làm cho hắn đau nhức mà tỉnh lại. Xem ra hắn là người sắt hay là do quá mệt mỏi?

Cuối cùng đem băng gạc quấn vùng bụng thật hảo, nàng mệt mỏi đầu đầy mồ hôi, hô hấp có vẻ dồn dập, dọn dẹp xong hết mọi thứ, rốt cuộc không chịu được ở trên giường nằm thiếp đi lúc nào ko hay.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Buổi sáng hôm sau, Lôi Thiên Chiếu nhẹ nhàng gõ cửa, thật lâu không có người ra mở cửa, hắn nhíu mày.

“Nếu không mở cửa, tôi sẽ đi vào đó!”

Hắn đẩy cửa ra, bên trong bên ngoài dạo qua một vòng không thấy một bóng người, tại quầy bar nhấn xuống điện thoại nội tuyến,“Diễm chủ ?”

“Hồi bẩm thiếu gia, hôm nay sáng sớm Diễm chủ đã đi, bảo thuộc hạ chuẩn bị một phi cơ trực thăng, mang theo một người phụ nữ đi rồi, hình như là đi tới Ám đảo.”

“Shit!” Lôi Thiên Chiếu thấp giọng chửi,“Như thế nào không có người nói với ta?”

“Thuộc hạ có cùng thiếu gia nói qua, lúc ấy thiếu gia còn đáp lại nói đã biết .”

“Chuyện khi nào?” Hắn khiển trách,“Tôi như thế nào không biết!?”

“Sáng nay lúc thiếu gia còn đang trên giường.”

Lôi Thiên Chiếu khinh khỉnh,“Không có việc gì .” Hắn cúp điện thoại. Trong lúc ngủ mơ sao? Hắn từ trước đến nay vẫn ngủ đến bất tỉnh nhân sự, huống chi tối hôm qua cùng tên dã man đấu một trận.

Hắn nghiền ngẫm cười, tại quầy bar rót một ly rượu, trở lại trên ghế sa lon lười biếng ngồi xuống, cầm lấy điều khiển từ xa nằm trên bàn, đè xuống một cái khóa, trên tường chậm rãi hạ xuống một màn hình lớn, hắn tiện đà rút điện thoại trong túi quần ra, đè xuống một cái nút, đợi bấm sau, màn hình dần dần hiện ra khuôn mặt tuấn mĩ của Phượng Dạ Hoàng.

“Nhìn bộ dáng của cậu thật chật vật a!” Phượng Dạ Hoàng nhàn nhạt cười nói.

“Còn không phải tên đầu trâu dã man kia, tối đã nói với hắn không được đánh vào mặt vậy maà hắn cứ nhất quyết nhắm đến mặt tôi mà đánh.” Lôi Thiên Chiếu tức giận nói,“Buổi sáng hôm nay hắn mang theo Thu nhi đi Ám đảo , cậu biết chứ?”

Phượng Dạ Hoàng gật đầu.

“Vậy cậu có tính toán gì không? Muốn đi theo sao?” Lôi Thiên Chiếu khiêu mi.

“Đó là đương nhiên.”

Phượng Dạ Hoàng câu dẫn ra khóe môi, lãnh mị cười.

So với Ddiễm, hắn không có nhiều ưu thế, nếu trong khoảng thời gian này không nắm chắc thì thất bại tựu biến thành hắn.

Lôi Thiên Chiếu nhìn Phượng Dạ Hoàng trong ánh mắt hiện lên tia cướp đoạt, lắc đầu,“Các cậu thật đúng tham lam! Một đám dã thú không biết thoả mãn.”

Cướp đoạt thân thể của người ta còn chưa đủ, còn muốn hoàn toàn chiếm luôn lòng của người ta, hai tên này thật sự là….haiz……bất quá cũng không trách bọn họ, dù sao cũng khó tìm được người đàn ông cường thế như vậy!

“Vậy các cậu định ở bên kia bao lâu?”

“Một tháng.”

“Hả? Lâu như vậy? Phượng Đế cùng Ám Diễm môn thì sao?”

“Cậu cứ nói đi?” Phượng Dạ Hoàng cười đến tà tứ,“Cậu đã hỏi vậy thì Ám Diễm môn đương nhiên là giao cho cậu, về phần Phượng Đế thì tôi cho cậu cái đặc quyền, cậu cứ tùy tiện tìm một người nào đó rồi ném cho hắn, tôi nghĩ cậu hẳn là có người nhìn không thuận mắt?”

“Không được a!” Lôi Thiên Chiếu khiển trách,“Các cậu không thể tàn nhẫn như thế!”

Cùng một thời gian, trên bầu trời cao cao trên chuyên cơ của Phượng gia bay đi Ám đảo, Tô Mộ Thu dụi dụi mí mắt, mở ra hai con mắt, thân mình tụt huyết áp cộng thêm một đêm chăm sóc mệt mỏi làm cho nàng cảm thấy chóng mặt nặng nề, một đôi mỹ mâu vô thần chưa tỉnh ngủ sững sờ nhìn qua phía trước.

“Thu nhi, làm sao vậy? Ở đâu không thoải mái sao?”

Bên tai vang lên tiếng nói trầm thấp, nàng chuyển động con mắt, ánh mắt dần dần tập trung, tại chạm được đôi mắt đen sẫm có chút ngơ ngác, trong khoảng thời gian ngắn phản ứng không kịp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận