Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thu nhi.” Trầm thấp từ tính tiếng nói vang lên.

Tô Mộ Thu còn chưa xoay người lại thì thân thể đã ngã vào một lồng ngực ấm áp khoẻ mạnh. Nàng vừa ngửa mặt lên thì đôi môi đỏ mọng bị chiếm lấy.

“Ngô…………” Tô Mộ Thu giãy dụa muốn đẩy ra hắn, hắn hai tay lại ôm càng chặt hơn. Hắn như muốn hút lấy hết mật ngọt trong miệng nàng, đầu lưỡi khơi mào đầu lưỡi của nàng tận tình trêu đùa, thẳng đến nàng thở hồng hộc mới buông ra.

“Hoàng thiếu chủ.” Ám vệ kính sợ nói.

“Ừ.” Phượng Dạ Hoàng ứng một tiếng, cúi thấp đầu nhìn xem trong ngực Tô Mộ Thu,“Như thế nào chạy đến đây?”

“Đi dạo.”

“Nàng mới hẳn là người hỏi hắn như thế nào cũng chạy đến Ám đảo a?” Nàng vô lực nghĩ

Ám vệ thấy Phượng Dạ Hoàng vẻ mặt nhu tình nhìn cô gái kia, tất cả đều ngây ngẩn cả người, không khỏi hiếu kỳ nhìn qua Tô Mộ Thu vài lần.

“Mị La, cậu có cần giải thích với tôi tại sao các cậu đều tập trung ở đây ko?” Ánh mắt sắc bén của Phượng Dạ Hoàng quét về phía ám vệ.

Ám vệ cả kinh, đều chột dạ cúi thấp đầu xuống, bị điểm đến danh Mị La kiên trì tiến lên một bước,“Thuộc hạ vô năng, Ngân Hồ chạy vào Ám đảo, đến nay không tìm được.”

“Ngân Hồ sao?” Phượng Dạ Hoàng trầm thấp trầm ngâm.

Một đám ám vệ tim đập thình thịch, sắc mặt chủ tử không đoán ra tâm tình làm cho bọn họ kinh hãi, ngữ khí càng nhu thì càng đáng sợ.

“Tiếp tục tìm.” Phượng Dạ Hoàng chỉ là nhàn nhạt nói ra ba chữ sau đó ôm lấy Tô Mộ Thu xoay người rời đi, đi vài bước, hắn quay đầu, có thâm ý nhìn lên trên liếc, khóe môi câu dẫn ra một vòng mỉm cười trêu tức.

Cứ như vậy!?

Ám vệ không thể tin chủ tử cứ như vậy đi?

“Được rồi, đừng ngây ngẩn cả người, tiếp tục tìm. Mấy người các cậu qua bên kia, các cậu đi theo tôi, còn có, mấy người các cậu, đi báo cho tổng bộ Ám đảo canh giữ nghiêm ngặt, không thể để cho hắn thoát.” Mị La hạ lệnh.

“Dạ.” Ám vệ gật đầu sau đó đều cấp tốc rời đi.

Ngân Hồ đứng ở trên cây chậm rãi tựa ở trên nhánh cây, thanh thản nhìn bầu trời xanh phủ đầy mây trắng,“Ám vệ của Ám Diễm môn cũng ko có gì ghê ghớm, không…… Có lẽ, mình hẳn là nên cảm ơn Phượng Dạ Hoàng.” Nhớ tới người đàn ông ánh mắt sắc bén giống như nhìn thấu hết thảy tất cả, hắn trầm thấp cười ra tiếng,“Ha ha……..Uy nghiêm của tên kia ngược lại giúp mình, đem bọn họ hù dọa sợ tới mức sự cảnh giác đều giảm xuống .”

“Tìm thật kĩ cho tôi, tôi không tin hắn có thể mọc cánh bay lên trời.”

“Dạ.”

Bên kia một đám ám vệ đào sâu ba thước truy bắt Ngân Hồ, bên này, Ngân Hồ gối đầu lên hai tay, nhàn nhã nằm ngửa tại trên nhánh cây.

“Biết rõ mình ở trên này, tên kia như thế nào không bắt mình?” Ngân Hồ vẻ mặt khó hiểu,“Hay là……..” Coi như nhớ tới một chuyện trọng yếu, hắn chau căng mi tâm,“Tên kia hôn thật quá thô lỗ ………………..”

Cánh tay sắt của Phượng Dạ Hoàng phách đạo cường thế giữ cả vòng eo của Tô Mộ Thu làm nàng nhịn không được liên tục nhíu mày, không phải bởi vì không quen mà ngược lại, hoàn toàn là vì nàng đột nhiên ý thức được nàng lại tại lúc bất tri bất giác quen hắn ôm chặt.

Haiz….. Thói quen thật không phải là một thứ tốt.

“Làm sao vậy? Không thoải mái?” Phượng Dạ Hoàng nhẹ giọng hỏi, cúi thấp đầu tại nàng mi tâm nàng ôn nhu hôn.

“Không có.” Nàng lắc đầu.

“Hoàng thiếu chủ, Tô tiểu thư.” Quản gia đứng tại cửa ra vào, vừa thấy Phượng Dạ Hoàng cùng Tô Mộ Thu đến gần lập tức cung kính hạ thấp người, cử chỉ ưu nhã.

Phượng Dạ Hoàng gật đầu, ôm Tô Mộ Thu bước vào trong phòng.

Đầu cầu thang ở lầu hai, Phượng Dạ Diễm hai tay ôm trước ngực, kiêu căng như đế vương bao quát nhìn xuống phía dưới.

Phượng Dạ Hoàng dừng lại, ngẩng đầu nhìn Phượng Dạ Diễm, tuấn mỹ gương mặt nhìn không ra bất luận tâm tình gì, u ám phượng mắt lóe lên tia sáng lạnh, rồi sau đó giả sắc mặt bất động thanh sắc như cũ. Khoảng chừng khi nhìn thấy cánh tay Phượng Dạ Hoàng đặt trên lưng Tô Mộ Thu thì mắt phượng xẹt qua tia hung ác nham hiểm mơ hồ, vẻn vẹn chỉ là lóe lên rồi biến mất sau đó trong nháy mắt khôi phục như thường. Áp lực mãnh liệt bao quanh hai người, cùng là ánh mắt sắc bén nhìn thấu nhân tâm, hai người không ai nhường ai phân cao thấp.

Không hề biết giữa hai người có sóng ngầm mãnh liệt, Tô Mộ Thu hoàn toàn không ngờ tới mình là người khởi xướng chiến tranh, ánh mắt khó hiểu liếc qua hai người bọn hắn, thật sự đoán không ra chút nào nên cuối cùng nhún nhún vai bỏ qua.

“Động tác của anh thực nhanh.” Phượng Dạ Diễm bĩu môi, giọng điệu mỉa mai nói với Phượng Dạ Hoàng, mặt mày chau lên, lộ ra một cổ khí chất không cần nói cũng biết tà khí.

Phượng Dạ Hoàng hơi nheo mắt lại, khóe môi nổi lên nụ cười ý vị sâu xa,“Nhưng so ra vẫn kém cậu.”

“Tôi lần đầu tiên phát giác anh khả năng quan sát của anh tăng lên.” Phượng Dạ Diễm hừ lạnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận