Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngô……….” Tô Mộ Thu đong đưa đầu, mái tóc đen nhánh tản ra trên bàn, cố gắng mở ra hai mắt mông lung nhìn người đàn ông trước mắt.

Ánh mắt nàng chứa đầy tình dục giống như thôi thúc hắn, Phượng Dạ Diễm gầm nhẹ một tiếng, cúi thấp đầu chiếm lấy môi nàng, tay vội vàng vuốt ve làn da nàng.

Phượng Dạ Hoàng cực lực cử động eo, cấp tốc đem phân thân chôn trong cơ thể Tô Mộ Thu, cảm giác run rẩy tràn ngập toàn thân, hắn cúi thấp đầu há miệng cắn lên xương quai xanh của nàng dùng răng nanh tinh tế gặm cắn.

Thân thể mẫn cảm bị hai người trêu đùa rất nhanh liền đạt tới cao trào, sau khi cao triều nàng muốn nằm nghỉ nhưng hai người đàn ông cường thế kia không chịu, nàng chỉ có thể vô lực hư nhuyễn nằm trên người Phượng Dạ Diễm, thừa nhận một vòng hoan ái nữa.

Tại lúc đắm chìm vào tình dục Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm liếc nhau, đồng thời quay đầu nhìn về phía bên ngoài rơi ngoài cửa sổ, phượng mắt bắn ra tia sắc bén.

Trên cây đại thụ trong sân, Ngân Hồ đang xem một màn trình diễn thì bị Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm đột nhiên nhìn chằm chằm khiến cho hắn kinh hãi nhảy dựng, lần đầu tiên trong đời chạy trối chết.

“May quá! Thiếu chút nữa liền chết.” Ngân Hồ tâm thần chưa định vỗ vỗ ngực, sau nửa ngày mới ngửa đầu lên trời nói,“Có người như bọn họ sao? Hoan ái còn dư lực dọa người? Đúng rồi, còn có lão đại, lần trước nhìn lén cũng bị hắn dọa, hô…… Năm xưa bất lợi.” Hắn nặng nề thở dài, không chút nào vì hành vi nhìn lén người khác mà cảm thấy xấu hổ.

Huống chi hắn là vô tình. Hắn chỉ là tại nơi này đi một vòng, sao biết sẽ chứng kiến một màn nóng bỏng như thế, hai người kia khi nào thì phát hiện hắn? Hắn hồi tưởng lại động tác lơ đãng của bọn họ hoàn toàn che thân thể Tô Mộ Thu, xem ra, từ lúc hắn vừa đến, bọn họ đã phát hiện.

Nhớ tới ánh mắt khi nãy, hắn lại một lần nữa nhịn không được run lên một cái, chà xát hai cánh tay, hắn lấy điện thoại trong túi ra, gọi một cú điện thoại.

“Tiểu tử cậu muốn ăn đòn! Nói! Chuyện gì?”

Đối phương giọng nói khàn khàn chứa đầy tình dục làm cho Ngân Hồ sững sờ. Mấy con sói tại sao đều lựa chọn buổi sáng động dục? Vậy hắn có phải là quấy rầy việc tốt của người nào đó? Tay bất giác sờ lên cái cổ, hắn hơi sợ mở miệng,“Là vầy……….. Cái kia…………Cậu hiện tại có rảnh hay không?”

“Nói! Nếu như không có chuyện trọng yếu, cậu cũng đừng nghĩ sẽ thấy thái dương ngày mai.” Người đàn ông đầu dây kia nóng nảy gầm nhẹ.

“Tôi ở trong Ám đảo…..”

“Cái gì!?” Bên kia rống to một tiếng.

Ngân Hồ đưa điện thoại di động cách ra xa lỗ tai, nhe răng trợn mắt xoa xoa lỗ tai,“Đại ca, cầu xin anh đừng lớn tiếng như vậy, được chứ?”

“Cậu chừng nào thì tiến vào đó? Cậu không muốn sống nữa!? Nếu như nhớ không lầm, Phượng gia hai người kia đang ở Ám đảo?”

“Anh nhớ không lầm, cho nên tôi hiện tại gọi điện thoại thỉnh cầu anh cứu viện a!” Ngân Hồ cười khổ. Trời biết vì cái gì hắn hội xui xẻo như vậy, chân trước vừa bước vào Ám đảo, hai người kia chân sau đã tới rồi.

“Đáng đời cậu.” Người bên kia không cho là đúng hừ lạnh,“Cậu tự cầu phúc đi!”

“Cậu thật nhẫn tâm!?” Ngân Hồ khiển trách,“Tôi bình thường đi theo cậu vào sinh ra tử, cậu bây giờ lại nói loại lời này?”

“Tôi ko quản cậu đi tìm cái chết!”

Ngân Hồ không nói gì nhìn trời, không phải chỉ là trong lúc vô tình quấy rầy chuyện tốt của hắn sao? Sao lại đối xử với anh em như vậy? Đồ không có nhân tính! “Cậu thật nhỏ mọn!” Hắn tức giận bĩu môi.

“Báo cáo! Tôi nghe được bên kia có tiếng nói.”

“Mấy người các cậu đi theo tôi.”

Shit! Ngân Hồ thấp chú một tiếng, tắt điện thoại, dáng người kiện tráng vài cái nhảy lên, xoay người trốn vào nhà kính.

Tàu là phương tiện giao thông duy nhất để người trong Ám đảo liên lạc với bên ngoài. Ám đảo mỗi ngày có vài chiếc thuyền qua lại.

Giờ phút này, bên cảng có một con thuyền vận chuyển thật to, chỉ là mấy ngày nay canh gác nghiêm ngặt hơn bình thường. Bình thường gác tại cảng chỉ có một thủ vệ, vài ngày gần đây lại đổi thành ám vệ, người ra vào Ám đảo đều trải qua nghiêm khắc kiểm tra, cuối cùng mới cho đi.

“Đều nghe kỹ cho tôi, Ngân Hồ rất giảo hoạt, có khả năng giả trang thành những người khác, cẩn thận điều tra, đừng làm cho hắn cùng lần trước như nhau vượt qua kiểm tra, nghe rõ chưa?”

“Dạ.” Một đám ám vệ nghiêm túc nhìn người dẫn đầu, không dám có chút lười biếng.

Mặt biển xanh biếc, người hầu ở Ám đảo chưa bao giờ thấy cuộc kiểm tra nghiêm khắc nào như vậy, không khỏi có chút kinh hãi, mấy thiếu nữ chưa từng có chính diện nhìn qua ám vệ trong truyền thuyết càng sợ tới mức chậm chạp không dám tiến lên.

“Dừng lại.” Ám vệ ngăn một người đàn ông lại,“Làm ơn đưa ra chứng minh thư, công tác chứng minh.”

“Dạ.” Người đàn ông bị ngăn lại khẽ run gật đầu, cuống quít từ túi tiền lấy ra chứng minh thư cùng công tác chứng minh trình cho ám vệ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận