Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nàng cúi thấp đầu hôn lên môi Phượng Dạ Diễm nhưng hắn lại đóng chặt môi, nàng gấp đến độ không biết làm như thế nào cho phải, vừa định thối lui, Phượng Dạ Diễm ôm lấy nàng, đem nàng ôm vào trong ngực, lập tức đảo khách thành chủ, cướp lấy quyền chủ động.

Hoàn toàn bị hắn cướp lấy quyền chủ động, đầu lưỡi của nàng căn bản không thể dùng, vô lực bị hắn dẫn dắt đi, dù vậy, trải qua trắc trở nàng cũng đem rượu chậm rãi mớm vào trong miệng của hắn.

Phượng Dạ Diễm buông nàng ra, nhẹ nhàng vuốt đôi môi có chút sưng đỏ,“Lượng em cũng không có can đảm làm chuyện đó, tạm thời tôi theo em chơi đùa vậy.”

Tô Mộ Thu âm thầm may mắn mê dược dược hiệu mạnh mẽ, chỉ cần một ngụm nhỏ là được, cũng âm thầm may mắn mê dược này không có tác dụng liền, bằng không bên cạnh còn có một người, người bên này trước ngã xuống, bên kia sẽ không xong việc .

“Hoàng thiếu gia cũng uống a! Rượu này xem như Mộ Thu đối hai vị bồi tội.” Nàng giương mắt nhìn.

Phượng Dạ Hoàng mày kiếm chau lên, ung dung nhìn xem nàng,“Em không cho tôi uống?”

Tô Mộ Thu mặt đỏ lên, cắn cắn môi. Loại chuyện này làm lần thứ nhất đã đủ thẹn thùng, còn muốn nàng làm nữa thì làm sao mà chịu nổi.

“Đi thôi!” Phượng Dạ Diễm cười khẽ, nhẹ nhàng đem nàng đưa đến trong ngực Phượng Dạ Hoàng.

Tô Mộ Thu khẽ cắn môi, uống xong một ngụm rượu, hôn lên môi Phượng Dạ Hoàng.

Phượng Dạ Hoàng tất nhiên là không lãng phí diễm phúc chủ động dâng lên, sau khi uống rượu xong chưa đủ còn hung hăng hôn một phen mới buông nàng ra, tà mị cười,“Rượu này thực ngọt.”

Dù cho dược hiệu đối với nàng vô dụng, nhưng uống rượu vào nàng tất nhiên là nhịn không được mà gò má bị hun đỏ.

Đỏ mặt Tô Mộ Thu rất là mê người, nhất là tóc dài rối loạn, có hai nhánh tóc rũ xuống tại tai nàng, nhiều hơn vài phần vũ mị hương vị làm hai người ánh mắt cực nóng nhìn xem nàng.

“Thu nhi, nói cho tôi biết, em có yêu tôi ko?” Phượng Dạ Hoàng dùng ngón trỏ khơi mào cằm của nàng.

Nàng bị hỏi đến sững sờ, không tự giác nhíu mày.

Phượng Dạ Hoàng nhẹ nhàng nhu mi tâm nàng,“Thu nhi của tôi, em sao lại thích nhíu mày như vậy? Chẳng lẽ chúng tôi thật sự làm em cảm thấy khó chịu sao?”

“Không phải.” Nàng lắc đầu,“Chỉ là…………..” Chỉ là liền chính mình cũng không rõ chính mình đối với bọn họ hai người là tình cảm gì, là mê luyến? Là ỷ lại? Là sợ hãi? Là yêu? Là hận? Hay là cả năm thứ đó đều có? Nàng không biết…………….

“Tôi nên bắt em làm sao bây giờ?” Phượng Dạ Hoàng thở dài.

Không cam lòng bị xem nhẹ Phượng Dạ Diễm đứng lên muốn đem Tô Mộ Thu đoạt lấy, vừa đứng lên, thân hình cao lớn có chút quơ quơ, mắt không thể tin nhìn Tô Mộ Thu, khống chế không nổi thẳng tắp té xuống.

Phượng Dạ Hoàng tâm cả kinh, quả nhiên là quá sơ suất, hung ác nham hiểm ánh mắt trừng mắt người trong ngực,“Thu nhi em………….” Còn chưa nói xong, trước mắt hắn tối sầm lại, gục tại trên vai Tô Mộ Thu.

Tô Mộ Thu mím môi, ánh mắt qua lại giữa hai người, cuối cùng cao giọng hô,“Mị Huyền đại ca.”

Ẩn thân ở chỗ tối người đàn ông cao lớn lãnh khốc lập tức lách mình mà vào, đang nhìn đến Phượng Dạ Diễm ngã trên mặt đất cùng Phượng Dạ Hoàng ngất xỉu tại trong ngực Tô Mộ Thu có chút giật mình sửng sốt.

Tô Mộ Thu bình tĩnh phân phó,“Phiền anh đem hai vị thiếu gia nâng lên gian phòng trên lầu hai.”

“Cái này…… Xin thứ cho thuộc hạ vô lễ, xin hỏi tiểu thư đem các thiếu chủ……………” Bởi vì không có được cho phép, Mị Huyền không dám tới gần nhà ăn, bởi vậy không rõ ràng sự tình từ đầu đến cuối cho lắm.

“Bọn họ uống rượu .”

Mị Huyền nhíu mày. Hai vị thiếu chủ tuyệt đối không thể có chuyện uống say.

“Thất thần làm cái gì, chẳng lẽ tôi còn có thể thương tổn bọn họ sao?” Tô Mộ Thu lạnh lùng nhìn xem Mị Huyền.

“Thuộc hạ không dám.” Mị Huyền cúi đầu xuống.

Mặc dù nghi hoặc, cuối cùng Mị Huyền vẫn nghe lời Tô Mộ Thu nói.

“Thu nhi!”

Tiếng gầm giận dữ như xé nát bầu trời đêm, vang vọng cả phòng khách yên lặng.

Ám vệ trốn ở chỗ tối cũng không tránh được giật nảy người, kinh hãi hai mặt nhìn nhau.

Nếu như bọn họ nhìn thấy tình cảnh Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm giờ phút này thì càng bị dọa sợ bể mật.

Trên mặt giường mềm mại, hai cỗ xích lõa cường tráng thân hình nằm thành hình chữ đại, tinh sảo còng tay trói cổ tay cùng mắt cá chân của bọn họ tại bốn góc giường, không thể nào nhúc nhích được.

“Chết tiệt! Chết tiệt!”

Phượng Dạ Diễm thấp giọng rủa, sớm đã không còn trầm ổn bình tĩnh như thường, xinh đẹp phượng mắt tràn đầy lửa giận.

Phượng Dạ Hoàng có vẻ tỉnh táo hơn, tuấn mỹ dung nhan không có bất luận biểu lộ nào, chỉ là mắt phượng bắn ra ánh sáng lạnh lại hung ác nham hiểm làm cho người ta sợ hãi.

Hắn đánh giá cách bài trí trong gian phòng này, mặc dù không có ấn tượng nhưng từ cửa sổ sát đất có thể thấy được phòng khách, hẳn là nơi này là phòng ngủ cho khách.

Bình luận (0)

Để lại bình luận