Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thu nhi.” Phượng Dạ Hoàng mở miệng, đồng dạng mất tiếng thô két,“Tới.”

Nàng mân mím môi, giơ chân lên chậm rãi đi qua.

Ánh mắt lơ đãng đảo qua hạ thể của bọn họ, lửa nóng cứng rắn sớm đã ngẩng lên thật cao.

Nàng thở hốc vì kinh ngạc, nguyên lai bọn họ đối với nàng cũng không phải không có cảm giác. Bởi như vậy, nàng tựu thuận tiện nhiều hơn………………

“Thu nhi, nhanh cởi bỏ còng tay, chúng tôi bỏ qua cho em, không truy cứu chuyện này.” Phượng Dạ Hoàng ánh mắt cực nóng nhìn xem nàng.

Hắn hiện tại chuyện vô cùng vội vàng muốn làm chính là cởi bỏ còng tay, hung hăng xâm nhập vào trong cơ thể nàng.

“Không được.” Nàng nhẹ nói.

Phượng Dạ Diễm híp híp mắt lại, đáy mắt xẹt qua tia nộ quang,“Em có biết em đang nói gì ko?”

Hạ thể của hắn đồng dạng đang kêu gọi ầm rĩ, kêu gào muốn vùi vào chỗ sâu nhất của nàng.

Tô Mộ Thu leo lên giường, lướt qua thân thể Phượng Dạ Diễm quỳ gối giữa hai người .

Phượng Dạ Diễm nhíu chặt mi tâm, liên tục thở hổn hển mấy ngụm khí thô, Tô Mộ Thu lướt qua thân thể của hắn về sau, mùi hương trên người nàng thoang thoảng thổi qua, thân thể mềm mại chạm vào hắn, khơi mào dục vọng hắn càng nhiều.

Tô Mộ Thu cúi thấp đầu hôn lên lồng ngực Phượng Dạ Hoàng, mút nhẹ quả anh đào nho nhỏ trên ngực.

“Ân……..” Phượng Dạ Hoàng buồn bực thanh âm hừ nhẹ, nắm tay lại, cánh tay sắt nổi lên gân xanh.

Tuy có vẻ thiếu kinh nghiệm nhưng lại chết tiệt trí mạng mê người.

Tại Phượng Dạ Diễm sắp bị dục hỏa thiêu đốt cùng với ghen tuông cháy sạch trước một giây, môi Tô Mộ Thu dừng lại, ngẩng đầu, sau một khắc cặp môi đỏ mọng hôn lên ngực Phượng Dạ Diễm.

“Thu nhi, tôi cảnh cáo em lần thứ nhất, hiện tại, lập tức, cởi bỏ còng tay.”

Phượng Dạ Diễm hai mắt đỏ đậm.

Tô Mộ Thu mím môi,“Các anh trước đáp ứng tôi, sáng mai trở lại Phượng gia.”

“Ha ha………..” Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm cười nhẹ lên tiếng.

“Các anh cười cái gì?” Nàng nhíu mày, khó hiểu.

“Thì ra là thế.” Phượng Dạ Hoàng nhìn Tô Mộ Thu,“Có phải là tên Sở Ngự kia dạy em?”

“Vậy các anh rốt cuộc có đáp ứng hay không?”

Phượng Dạ Diễm bên môi câu dẫn ra cười lạnh,“Thu nhi, em thông minh như vậy, nên biết đây là chuyện không thể nào, đừng mong cùng hai cái tiểu quỷ gặp nhau.”

Nàng trong lòng xiết chặt, nhìn hắn,“Vì sao các anh chán ghét Tiểu Mạc, Tiểu Nhưng như vậy? Bọn chúng là con của các anh, không phải sao?”

Cũng là bởi vì em quá quan tâm bọn chúng, đoạt đi tất cả tâm tư của em cho nên bọn tôi không vừa mắt.

Lời này Phượng Dạ Diễm chưa nói ra, bởi vì lý do này đúng là quá ngây thơ…………….

Hắn quay mặt qua một bên,“Nếu vì bọn chúng, việc này không cần thương lượng.”

“Vậy sao?” Tô Mộ Thu lạnh lùng cười, lòng bàn tay trực tiếp đặt ở trên lửa nóng gắng gượng của hai người, đụng chạm ma sát một chút. Tay của nàng nhịn không được run rẩy, lòng bàn tay có chút thấm ra mồ hôi.

“Chết tiệt!”

Hai người đồng thời buồn bực thanh âm thấp chú.

“Đùa với lửa con mèo nhỏ, em sẽ hối hận !”

Bốn phía không khí trở nên khô nóng .

Tô Mộ Thu mảnh khảnh ngón tay cầm nam vật hai người cao thấp ma sát, rõ ràng cảm thấy chúng nó tại tay nàng co rúm, nàng càng khẩn trương hơn.

“Cởi bỏ còng tay!” Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm cắn răng hung hăng nói.

“Trước đáp ứng tôi.”

“Uy hiếp chúng ta?” Hai người liếc nhau một cái,“Đi, chúng ta đáp ứng ngươi.”

“Thật sự?” Tô Mộ Thu mừng rỡ, có điểm ko ngờ sự tình lại tiến hành thuận lợi như thế,“Lại đáp ứng tôi một sự kiện, không giận lây sang Sở đại ca, chuyện này do tôi phụ trách.”

“Có thể.” Phượng Dạ Diễm gật đầu,“Nhanh cởi bỏ còng tay.”

“Còn có, từ nay về sau không thể tùy thời ép tôi…………”

“Thu nhi!” Phượng Dạ Hoàng gầm nhẹ,“Em có ngưng hay không?” Nhẫn nhịn thêm nữa hắn sẽ nổ tung mất.

“Em nói cái gì chúng tôi đều đồng ý, nhanh cởi bỏ.”

Phượng Dạ Diễm phẫn nộ gầm nhẹ.

Tô Mộ Thu cắn cắn môi, bọn họ đáp ứng rồi hẳn là sẽ không đổi ý .“Hảo, tôi cởi bỏ.”

Nàng xuống giường cầm chìa khóa đặt trên bàn lên rồi trở lại bên giường, từng bước từng bước mở còng tay.

Xiềng xích đã cởi bỏ, hai người sớm đã dục hỏa tăng vọt nắm lấy Tô Mộ Thu thô lỗ áp nàng xuống giường, tại tiến vào bây giờ là lực đạo hung mãnh, nhưng là cũng chú ý đến không làm cho nàng bị thương.

“Ngô…………. Nhớ rõ chuyện các anh đáp ứng tôi…………… Ân a……………. Sáng mai trở lại Phượng gia……….”

Hai người không có đáp lời, chuyên tâm vào chính sự.

Kết quả, chính thức rời Ám đảo trở lại Phượng gia là chuyện ba ngày sau, bởi vì ngày hôm sau Tô Mộ Thu bị bọn họ đặt trên giường cả ngày.

Lúc nửa đêm mười hai giờ, trang viên Phượng gia như cũ đèn đuốc vẫn sáng trưng, chiếu sáng hơn phân nửa sườn núi.

Chủ phòng trong đình viện, từ cửa chính đi ra, Phượng gia người hầu đứng thành hai hàng thật dài, chờ đợi cậu chủ của bọn họ sắp xuất hiện. Phượng gia người hầu tất cả đều trải qua nghiêm khắc huấn luyện cho nên, cho dù bọn họ đã đợi thật lâu, cũng không dám rối loạn đội hình, hết thảy đều nghe theo mệnh lệnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận