Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sở Ngự tao nhã cười nói,“Vậy trước tạ ơn Diễm thiếu chủ .”

“Để cho tôi lưu lại con, van cầu các anh”

Thanh âm mặc dù nhỏ bé nhưng ba người lại nghe được rõ ràng, biết rõ tính tình Tô Mộ Thu Sở Ngự thở dài, nhấc lên con mắt nhìn xem phản ứng của hai người.

Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm trước tiên đứng lên, đi đến mép giường ngồi xuống.

“Để cho tôi giữ con lại, van cầu các anh.” Tô Mộ Thu trầm thấp lập lại một lần, ánh mắt cầu xin bình tĩnh nhìn qua hai người.

“Không thương lượng.” Phượng Dạ Hoàng lạnh lùng cự tuyệt.

Tô mộ thu tâm cứng lại, khẻ nhếch cái miệng nhỏ thật sâu hô hấp.

Mềm mại bàn tay nắm lấy cổ tay Phượng Dạ Diễm, nàng ngược lại cầu khẩn hắn,“Van cầu anh.”

Phượng Dạ Diễm chỉ là âm trầm khuôn mặt, trầm mặc không nói.

“Sở đại ca………..” Bất lực ánh mắt chuyển hướng đi tới người đàn ông áo trắng.

Sở Ngự khó xử quay mặt qua một bên, không dám đối mặt với nàng.

Cho dù không có trở ngại là Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm, hắn cũng không có khả năng đáp ứng nàng bởi vì việc này liên quan đến tánh mạng của nàng.

Tô Mộ Thu cuộn thân thể, đưa lưng về phía bọn họ đem thân thể cuộn mình thành một đoàn, tái nhợt cánh môi mím thành một đường thẳng tắp, hai tay xoa bụng, trong lòng ấm áp.

Chỗ đó có con của nàng, nhưng lại là đứa bé không được hoan nghênh tiếp nhận.

Phượng Dạ Hoàng lật qua thân thể của nàng, đang nhìn đến khóe mắt nàng chảy xuống nước mắt thì có chút giật mình sửng sốt, vươn tay ôn nhu lau đi nước mắt của nàng, hắn thở dài một tiếng,“Thu nhi, sinh một lần nữa sẽ uy hiếp tánh mạng của em, em biết không?”

Tô Mộ Thu lắc đầu, mở to hai mắt đẫm lệ nhìn hắn,“Tôi không sợ, van cầu anh, để cho tôi lưu lại con, được không? Không nhất định sẽ có nguy hiểm .”

Em không sợ, chúng tôi sợ, em có biết ko? Phượng Dạ Hoàng ẩn nhẫn không nói ra miệng.

Hơi nghiêng Sở Ngự lên tiếng,“Thu nhi, lúc sinh khả năng xuất huyết cao tới một nửa, chúng tôi không thể để em mạo hiểm như vậy.”

“Chính là còn có một nửa tỷ lệ sẽ không gặp chuyện không may, không phải sao?”

“Thu nhi, em suy nghĩ một chút được không?” Phượng Dạ Diễm đè lấy đầu vai thon gầy của nàng gầm nhẹ,“Nếu đến lúc đó thực sự có vạn nhất, em bảo hai tiểu quỷ kia làm sao bây giờ?” Em bảo chúng tôi làm sao bây giờ? Em có nghĩ tới chúng tôi ko?

“Đau……..” Tô Mộ Thu có chút nhăn lông mày.

“Diễm.” Phượng Dạ Hoàng lên tiếng ngăn cản.

Phượng Dạ Diễm buông tay ra, đứng người lên đưa lưng về phía nàng, chắp hai tay sau lưng ngạo nghễ mà đứng, hít sâu mấy hơi.

Chỉ cần chuyện liên quan đến nàng, hắn sẽ không thể khống chế mất đi lý trí.

Nhớ tới hai đứa con, Tô Mộ Thu một hồi không muốn, cảm thấy do dự, chính là đứa con trong bụng nàng cũng không muốn bỏ.

Phượng Dạ Hoàng gương mặt lạnh lùng, kéo mền đắp lên người Tô Mộ Thu,“Đừng nói nữa, việc này không có thương lượng.”

“Không………..” Tô Mộ Thu cắn chặt môi, lã chã chực khóc, nhấc lên hai mắt đẫm lệ, ánh mắt cầu cứu chăm chú nhìn chằm chằm vào Sở Ngự,“Sở đại ca……..”

Sở Ngự nuốt nuốt nước miếng, rất muốn chạy trốn.

“Kỳ thật……… Đến lúc đó cẩn thận một chút, chuẩn bị vẹn toàn, cũng chưa hẳn không thể………….” Hắn ấp a ấp úng nói nhỏ, thỉnh thoảng ngẩng đầu quan sát Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm.

“Anh nói thật chứ? Sở đại ca.” Tô Mộ Thu kinh hỉ vạn phần.

“Ngự.” Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm một bộ mưa gió nổi lên âm lãnh.

“Van cầu các anh, giữ con lại, tôi quỳ xuống cầu xin các anh.” Tô Mộ Thu muốn đứng dậy, nếu quả thật phải quỳ lạy cầu bọn họ, nàng cũng sẽ không để ý.

“Em…………….” Phượng Dạ Hoàng nhíu lại mày kiếm, trong nội tâm không hiểu tức giận,“Tùy em vậy.”

Lạnh lùng nói xong một câu, hắn đứng người lên cũng không quay đầu lại bỏ đi.

Dù cho đến cuối cùng, nàng cũng tình nguyện lưu lại đứa bé trong bụng, mà không quan tâm bọn họ sao? Nàng rốt cuộc đem bọn họ đặt tại nơi nào?

“Thu nhi, em thật làm cho chúng tôi thất vọng.” Phượng Dạ Diễm xinh đẹp phượng mắt hiện lên trầm thống sắc thái, vung tay áo mà đi.

Sở Ngự không tiếng động thở dài, không biết hắn làm như vậy rốt cuộc đúng hay không.

“Thu nhi, em hảo hảo nghỉ ngơi.” Hắn ôn nhu dặn dò một câu cũng đi ra khỏi phòng.

Tô Mộ Thu giật mình sửng sốt, không rõ Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm vì cái gì tức giận.

Hai tay xoa bụng, nàng cười đến ôn nhu, phảng phất bị một tầng nhu hòa mẫu tính chói lọi bao phủ.

Con của nàng, chỉ cần nghĩ tới, tựu cảm giác lòng tràn đầy tình cảm ấm áp.

Mùa hè vào tháng sáu, thời tiết oi bức làm cho người nào cũng bực bội trong lòng. Buổi chiều hôm trước trời mưa to có sấm chớp, thoáng mang đến điểm hơi lạnh, hôm nay lại khôi phục bình thường, sức nóng bị đè nén từ trên mặt đất bốc lên, như bếp lửa nướng cháy làn da.

Loại không khí ngày này, tất cả mọi người lựa chọn đều ở nhà hoặc là ở trong công ty hưởng không khí máy lạnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận