Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một tháng này Ám diễm môn chưa bao giờ quạnh quẽ như vậy! Môn chủ chẳng biết tại sao mỗi ngày đều xuất hiện tại Ám diễm môn. Lần trước huấn luyện, mọi người lười biếng một chút không khéo lại bị môn chủ nhìn thấy thế là đem một anh em điều đi Kê-ni-a. Không rõ là vì cái gì, duy nhất nhớ lại chính là, người anh em kia hình như đang nói về chuyện vợ của hắn có thai ba tháng.

Chỉ cần người ở trong Ám diễm môn có chút địa vị đều được ra ngoài chấp hành nhiệm vụ , chính vì không muốn chọc giận môn chủ, hắn chỉ là ám vệ canh gác nên không có tư cách xin.

Bình thường các vị Đường chủ thích ở nơi này nhưng một tháng này tới cũng ko thèm tới, hoàn toàn không để ý sự sống chết của thuộc hạ.

“Ta rất đáng sợ sao?”

Bị điểm danh ám vệ cảm thấy khẽ run, vụng trộm giương mắt dò xét Phượng Dạ Diễm như cũ nhắm mắt suy nghĩ,“Bẩm Diễm chủ, không đáng sợ.” Âm thầm chờ đợi lo lắng, sợ trả lời sai.

“Ta có la mắng phụ nữ ko?”

Ám vệ sững sờ, ngây ngốc phản ứng không kịp.

“Hả?” Phượng Dạ Diễm hừ lạnh, nhấc lên con mắt âm trầm trừng mắt hắn.

Hắn nhu hòa ngữ khí làm cho ám vệ không rét mà run, cấp cấp mặt cúi thấp đầu xuống,“Dạ Diễm chủ, không có.”

“Lui ra đi!” Phượng Dạ Diễm vung tay lên, lại lần nữa nhắm mắt.

“Dạ.” Ám vệ nuốt nuốt nước miếng, rất nhanh trở lại bên cạnh cửa đứng, chỉ kém không có chạy trối chết, đứng về sau nghi hoặc hai mắt không tự giác bay tới trên người Phượng Dạ Diễm.

Quỷ dị!

Tô Mộ Thu hai tay vây quanh đầu gối mà ngồi, mở to mắt xuất thần nhìn về phía trước.

“Mẹ.” Nhuyễn nhu tiếng trẻ con vang lên làm cắt đứt suy nghĩ của Tô Mộ Thu.

Nàng lấy lại tinh thần nhìn hai bé trai trước mặt, ôn nhu cười,“Tiểu Mạc, Tiểu Nhưng, tại sao lại dậy sớm như vậy? Sao không ngủ nhiều hơn một chút nữa?”

“Mẹ………” Phượng Sở Mạc cùng Phượng Sở Nhưng nhếch cái miệng nhỏ nhắn, mắt to linh có tầng hơi nước mỏng, bộ dáng đáng thương làm cho người ta thương tiếc.

“Tiểu Mạc Tiểu Nhưng làm sao vậy? Đến đây với mẹ.” Nàng vỗ vỗ mặt giường lớn.

Phượng Sở Mạc cùng Phượng Sở Nhưng leo lên trên giường, làm nũng tiến sát vào ngực Tô Mộ Thu,“Mẹ.”

“Nói cho mẹ nghe, làm sao vậy?” Nàng nhuyễn âm thanh nhẹ hỏi.

Hai người liếc nhau một cái, trong mắt hiện lên bất an, Phượng Sở Mạc cắn cắn phấn nộn cánh môi,“Mẹ, bọn con nằm mơ mẹ có em bé nên không cần bọn con nữa.”

Nàng bật cười, yêu thương sủng nịnh ôm chặt bọn chúng,“Làm sao có thể? Tiểu Mạc Tiểu Nhưng là tâm can bảo bối của mẹ, làm sao mẹ không cần các con được?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ cùng hiện lên sự buồn bã,“Từ nay về sau mẹ có tiểu bảo bảo như vậy sẽ không có thời gian để ý tới Tiểu Mạc Tiểu Nhưng .”

“Vì sao con lại nói như vậy?”

“Tiểu bảo bảo rất nhỏ a, đến lúc đó mẹ mỗi ngày đều ôm em, chăm sóc em, đâu còn thời gian trông nom Tiểu Mạc Tiểu Nhưng?”

“Ha ha……..” Nàng cười khẽ,“Tiểu Mạc Tiểu Nhưng nhẫn tâm để cho mẹ một mình chiếu cố cục cưng?” Dùng ngón trỏ điểm nhẹ hai chóp mũi nhỏ xinh,“Tiểu Mạc, Tiểu Nhưng cộng thêm em bé trong bụng, các con đều là bảo bối của mẹ, mẹ sẽ không bất công a!”

“Mẹ, em bé khi nào sẽ ra ngoài?” Phượng Sở Nhưng mở to mắt hiếu kỳ hỏi.

“Đợi cho các con vừa được năm tuổi, tiểu bảo bảo sẽ ra ngoài.”

“Lúc ấy bọn con chính là như vậy đồng thời từ trong bụng mẹ đi ra sao? Vậy lần này có phải là giống nhau có hai cái tiểu bảo bảo giấu ở bên trong?” Phượng Sở Mạc hiếu kỳ sờ sờ bụng Tô Mộ Thu.

Nàng ôn nhu cười,“Mẹ cũng không biết có phải có tới hai cục cưng ko!”

Phượng Sở Nhưng ngẩng lên khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn xem Tô Mộ Thu,“Cục cưng trong bụng mẹ là con trai hay con gái?”

“Tiểu Nhưng thích em trai hay em gái?”

“Con muốn em gái, em gái lớn lên sẽ giống như mẹ vậy.”

“ Đến lúc đó các con phải thương yêu em, biết không?”

“Dạ.” Phượng Sở Mạc cùng Phượng Sở Nhưng nặng nề gật đầu.

Cửa phòng khẽ vang lên hai tiếng gõ cửa, nữ hầu dẫn theo một người đàn ông tao nhã tuấn lãng đi tới.

“Cậu.” Phượng Sở Mạc, Phượng Sở Nhưng hưng phấn lớn tiếng gọi, nhảy xuống giường kích động chạy tới, nhào vào trong ngực người đàn ông.

Mỗi người một bên tại má Sở Ngự hôn xuống một cái, hai người nhếch môi cười đến đáng yêu,“Cậu, bọn con rất nhớ cậu a!”

“Hai đứa có mẹ thì không cần cậu nữa, còn nói ngọt lừa gạt cậu.” Sở Ngự sủng nịnh cọ nhẹ hai sống mũi nhỏ.

“Nào có?” Hai người chu chu cái miệng nhỏ nhắn, con mắt nháy nháy tạo vẻ mặt vô tội,“Tiểu Mạc Tiểu Nhưng là thật vô cùng nhớ cậu a.”

Sở Ngự bật cười,“Cậu con là ai chứ, chiêu giả đáng yêu này đối với cậu vô dụng, ngoan, các con đi ra ngoài chơi đi, cậu phải cho mẹ làm kiểm tra, sau khi xong sẽ chơi với các con, được không?”

“Dạ.” Phượng Sở Mạc Phượng Sở Nhưng gật đầu,“Mẹ, một chút nữa Tiểu Mạc Tiểu Nhưng sẽ trở về.” Nói xong hai cái nho nhỏ thân thể lộp bộp lộp bộp chạy đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận