Chương 101

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 101

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sở đại ca.” Sớm đã xuống giường Tô Mộ Thu nhẹ nhàng gọi, cánh môi cười nhạt, trên mặt có một chút áy náy nói,“Để anh mỗi tuần đến một lần, thật làm phiền anh.”

“Việc nhỏ thôi, đừng để ở trong lòng.” Sở Ngự không thèm để ý cười cười. Cho dù không phải vì Thu nhi, hai tiểu tử kia cũng sẽ kề dao vào cổ hắn buộc hắn tới chỗ này.

Hai người tại trên ghế sa lon ngồi xuống, Sở Ngự ánh mắt dò xét nhìn sắc mặt Tô Mộ Thu có vẻ tái nhợt,“Thu nhi, gần nhất có cảm thấy chỗ nào không khỏe ko?”

Nàng lắc đầu,“Khá tốt, ngoại trừ thân thể bủn rủn cùng ngủ nhiều ra thì không có nơi nào không khỏe. Cảm giác thai nghén cũng không như trước kia rõ ràng.”

“Vậy là tốt rồi.” Sở Ngự gật gật đầu,“Đúng rồi, gần đây hai tiểu tử kia có hay không đụng vào em?”

Vấn đề quá thẳng làm Tô Mộ Thu sững sờ,“Không có. Bọn họ một tháng chưa có trở về Phượng gia .”

Trong lòng xẹt qua một tia đau đớn.

“Một tháng chưa có trở về? Làm sao có thể? Bọn họ rõ ràng……….” Sở Ngự quái lạ nói nhỏ.

“Sở đại ca anh nói cái gì?”

“Không có gì.” Hắn tao nhã cười cười.

A……… Hai người kia, dù cho cường thịnh lạnh lùng cỡ nào thì trước tình cảm cũng trở nên yếu đuối.

“Thu nhi, thành thật nói cho Sở đại ca, em đối với hai tiểu tử kia cảm thấy như thế nào?”

Tô Mộ Thu hơi nhếch môi, trong mắt hiện lên đau đớn, cười khổ,“Đừng hỏi em, em cũng không biết.”

Nàng không nghĩ lại dây dưa cái đề tài này nữa, từ lúc gặp lại bọn họ, nàng lúc nào cũng một mực suy nghĩ vấn đề này nhưng luôn tìm không ra đáp án.

Hận sao? Từng có quá a, nhưng là hiện tại, nàng đã không hề hận. Yêu? Yêu nàng sao? Hai người kia nhiều lần làm cho nàng trái tim băng giá, hơn nữa chuyện của mẹ làm cho nàng không thể tin tưởng vào đàn ông, cho nên không thể đơn giản giao ra trái tim mình. Nàng sợ, sợ giao trái tim xong, nàng sẽ đánh mất chính mình.

Dám yêu dám hận? Haiz…….. Nếu có thể nói đơn giản như vậy, nàng cũng sẽ không thống khổ như vậy .

Sở Ngự nhún nhún vai, bất đắc dĩ lắc đầu.

Tình yêu chính là như vậy sao trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, người ngoài cuộc luôn tỉnh táo hơn người trong cuộc. Rõ ràng ba người yêu nhau vô cùng, lại chậm chạp không ai chịu nhường ai. Thu nhi không để ý tính mạng muốn lưu lại đứa con, không phải là bởi vì yêu sâu vô cùng cho nên mới vô ý thức muốn lưu lại kết tinh giữa ba người sao?

Ba người này như thế lăn qua lăn lại, có lẽ hắn phải đến trợ giúp một chút?

Sở Ngự trong mắt hiện lên một vòng tinh quang.

Kế tiếp, Sở Ngự đơn giản làm kiểm tra toàn thân cho Tô Mộ Thu.

Tô Mộ Thu tiễn hắn đi xong trên đường trở về phòng ngăn lại một cái nữ hầu,“Hai cậu chủ tối qua có trở lại ko?”

“Dạ không.”

“Nói thực.” Tô Mộ Thu lạnh lùng vừa quát. Lời nói của Sở Ngự làm cho nàng cảm thấy có một chút không đúng.

Chưa từng thấy qua Tô Mộ Thu nguội lạnh nữ hầu bị dọa sợ, trầm thấp âm thanh lúng túng đáp,“Dạ tiểu thư, hai vị thiếu chủ mỗi đêm đều trở về, nhưng thiếu chủ đã dặn không thể tại ở trước mặt cô nói.”

“Vậy sao?” Tô Mộ Thu liễm hạ đôi mắt, “Cám ơn cô.”

Nói xong, nàng xoay người tiếp tục đi về phía trước, tại chỗ rẽ quẹo vào một gian phòng.

Gần rạng sáng, tất cả mọi người đều đi ngủ, phòng khách Phượng gia chìm trong bóng tối yên lặng một mảnh. Phòng ngủ trên lầu hai im ắng, chỉ nghe tiếng hít thở đều đều. Giường lớn hoa lệ to như vậy chỉ có một người phụ nữ cuộn tròn thân thể ngủ, lộ ra một bên mặt nhu hòa, an bình thần sắc biểu hiện nàng ngủ được cực ngon.

Cửa sổ sát đất mở ra một chút, gió theo khe hở thổi vào làm bức rèm trắng bay lên, ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng đổ xuống mặt đất, có chút chiếu sáng cả căn phòng.

Hai người đàn ông cao lớn một người một bên ngồi ở trên mép giường, xuất trần tuấn mỹ khuôn mặt tại ánh trăng rọi xuống phảng phất như thiên thần tôn quý siêu phàm, trên mặt thần sắc ma mị tà lãnh lại giống như Quỷ sa tăng đến từ địa ngục, nguy hiểm mà khiếp người.

Dước tấm mền lộ ra một cánh tay trắng noãn, khiêu khích thần kinh yếu kém của đàn ông, trong bóng đêm, đôi mắt hai người giống như bao hàm cực nóng hỏa quang.

Không biết là tay ai nhịn không được dẫn đầu một bước xoa cánh tay lõa lồ của nàng, người đàn ông như là vuốt ve trân bảo nhu hòa vuốt ve da thịt dưới lòng bàn tay, xúc cảm mềm mịn làm cho người ta không tự chủ được say mê trong đó.

Người đàn ông khác ánh mắt buồn bã, lấy ra mềm che phủ trên người nàng, động tác nhu hòa đưa lưng về phía hắn trở mình.

Sợi tơ áo ngủ mềm mại thiếp thân, theo hô hấp đều đều của người phụ nữ, bộ ngực cao ngất lúc lên lúc xuống phập phồng, hai người đàn ông hô hấp dần dần thô lại.

Áo ngủ không có cúc áo, chỉ cần đem dây lưng bên hông nhẹ nhàng lôi kéo, có thể đơn giản cởi ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận