Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Mộ Thu cười khổ, rốt cuộc là ai tra tấn ai? Nội tâm vừa rồi nghe được lời nói kia rung động không thôi, bọn họ thật sự yêu nàng sao? Cứ như vậy nói ra khỏi miệng sao? Nàng còn tưởng rằng bọn họ sẽ như bình thường châm chọc khiêu khích một phen hay là giả dứt khoát đè lấy nàng hoan ái. Tình huống nàng nghĩ tới có thể sẽ phát sinh thì một cái đều không có phát sinh. Bọn họ lại nói bọn họ thừa nhận yêu nàng.

Nàng cắn chặt răng. Nàng? Cảm giác của nàng? Một góc nơi trái tim giống như sụp đổ , giờ phút này nội tâm tràn đầy cảm giác ấm áp là cái gì? Nàng có thể lựa chọn tin tưởng bọn họ chứ?

Em? Em có yêu bọn anh ko?

Phượng Dạ Hoàng chui tại cổ nàng, nhẹ ngửi mùi hương thoang thoảng trên người nàng vẫn không cách nào hỏi ra miệng.

Muốn hắn một người đàn ông cường thế đột nhiên nói ra lời nói tình cảm cũng thật sự có chút khó khăn.

Tô Mộ Thu duỗi ra hai tay, đặt lên lòng bàn tay của bọn họ,“Cho anh nhiều thời gian hơn, có lẽ các anh sẽ phát hiện, tôi cũng không phải người các anh muốn, thời gian dài , các anh có lẽ sẽ cảm thấy mệt mỏi…………….”

“Không, chúng tôi có thể khẳng định, đối với em, chúng tôi vĩnh viễn sẽ không buông tay.”

“Chuyện tương lai ai có thể đoán trước được? Cho nhau nhiều thời gian một chút! Được không?”

Tô Mộ Thu ôn nhu nói nhỏ.

Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm trầm mặc không nói, sau nửa ngày mới trầm thấp hừ nhẹ một tiếng.

Sáng sớm, Phượng gia người hầu đã sớm chuẩn bị xong điểm tâm, chờ đợi chủ tử dùng cơm.

Bữa sáng đơn giản của nhà có tiền phong phú xa hoa đến làm cho người ta líu lưỡi, Trung Quốc và Phương Tây hai thức ăn bất đồng có hơn mười đĩa nhỏ sắp xếp đầy một bàn dài, bao nhiêu đó tiền ăn sáng cũng đủ cho một gia đính bình thường chi tiêu trong 10 ngày.

Phượng Dật Hành thoáng kinh ngạc, bởi vì hắn thấy được trước bàn ăn hai cái thân thể nho nhỏ cơ bản không có khả năng xuất hiện sớm như thế.

“Chào buổi sáng, tiểu bảo bối của ta.”

Lời nói nhiệt tình không có người để ý tới, Phượng Dật Hành nghi hoặc lại gần, nhẹ vuốt hai gò má phấn nộn,“Làm sao vậy? Tiểu bảo bối tâm tình không tốt?”

“Ông.” Hai người xem xét nhìn Phượng Dật Hành, vẻn vẹn là buồn bực gọi một câu, không giống bình thường ôm hắn làm nũng.

Phượng Dật Hành nhấc cao một bên mày kiếm, sủng nịnh vuốt vuốt mái tóc mểm mại của hai đứa,“Nói cho ông nghe, ai làm tiểu bảo bối không vui? Ông sẽ xử lí hắn, dám khi dễ nhà của chúng ta…………….”

“Thân là người Phượng gia lại yếu đuối như thế thì còn thể thống gì.”

Lời nói lạnh lùng trào phúng cắt đứt lời Phượng Dật Hành. Phượng Dật Hành khinh khỉnh nhìn lại, hắn đại khái đã đoán được Tiểu Mạc Tiểu Nhưng vì chuyện gì mà rầu rĩ không vui .

Tại lúc hai người con trai ngồi xuống bên cạnh, hắn ngẩng mặt nhìn xem hai đứa con cường thế chậm rãi đến gần, cười đến nghiền ngẫm trêu tức,“Ở bên ngoài tiêu sái một tháng, thú vị sao?”

Hắn biết rõ hai người vì sao mà rời đi một tháng, có thể chứng kiến hai cái trước sau như một không sợ trời không sợ đất vi chuyện này mà chạy, thật sự là vô cùng vui vẻ!

Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm làm sao không nghe ra lời nói trào phúng trong đói, vẻn vẹn là liếc mắt nhìn hắn, câu dẫn ra khóe môi lạnh lùng cười, không rãnh mà để ý tới.

Thật sự là đứa trẻ không đáng yêu!

Phượng Dật Hành bĩu môi, tiện đà nhún vai.

Nuôi dưỡng bọn chúng có tính cách như vậy, hắn hẳn phải chịu một nửa trách nhiệm, nếu như năm đó hắn có thể từ trên người Nghiên Nhi dành ra một chút quan tâm đến bọn chúng, dùng tình yêu giáo dục bọn chúng, có lẽ bọn chúng không phải lạnh lùng như thế, cho nên hắn không hy vọng lịch sử tái diễn, hắn không thể để cho Tiểu Mạc Tiểu Nhưng trở thành Phượng Dạ Hoàng và Phượng Dạ Diễm thứ hai.

“Lão già, đừng có dùng loại ánh mắt thương hại nhìn chúng tôi, còn có, dừng lại suy nghĩ trong đầu ông lại, ông thực cho rằng mình là chúa cứu thế?”

Phượng Dạ Diễm không vui trừng mắt Phượng Dật Hành.

A, chê cười, chút tâm tư của lão già nhà hắn hắn còn nhìn không ra sao? Hắn thật cho rằng chỉ cần dùng nhiều tình thương của cha có thể làm cho bọn họ bình thường một chút, hoàn toàn nghĩ sai rồi, hai anh em bọn họ là trời sinh thị ngược lãnh tàn.

“Phượng Dạ Diễm!” Phượng Dật Hành tức giận đến dựng râu trừng mắt nhìn hắn.

Cũng chỉ có Thu nhi có thể trị ở bọn họ? Làm cho Thu nhi trừng trị bọn họ đi, dám khi dễ lão tử?

“Đúng rồi, Tiểu Mạc Tiểu Nhưng cũng đổi thành họ Phượng, nên chuẩn bị một hôn lễ, đem Thu nhi đón vào cửa a!”

Con đều có , lại gọi Phượng lão gia Phong phu nhân, nghe thật quái lạ.

“Ân.” Phượng Dạ Hoàng hừ nhẹ,“Chúng tôi đều có ý định.”

Phượng Dạ Diễm bốc lên một mảnh bánh mì nướng, trét một ít bơ lên đó, nhấc lên con mắt xem xét nhìn Phượng Dật Hành,“Uy, lão già, ông ở nhà cũng được mấy tháng, không có ý định tiếp tục đi tuần trăng mật sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận