Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nàng không có phản ứng.

“Như thế nào? Muốn tuyệt thực để phản kháng chúng tôi? Em cho rằng em có tư cách sao? Đừng quên em còn có hai đứa con trai ở đây.”

Lời thoại rất quen thuộc, còn nhớ trước đây đã nghe qua. Nàng cảm thấy buồn cười, lại cười không nổi, đáng hận, loại thủ đoạn uy hiếp này dùng tại trên người nàng hiệu quả một cách chết tiệt.

Nàng khởi động thân thể ngồi xuống, mặt không biểu tình,“Tôi sẽ ăn hết tất cả, trẻ con là vô tội làm ơn đừng giận chó đánh mèo.”

Nàng đem chén cháo bưng lên, chỉ là nhìn xem nàng liền buồn nôn, nàng cau mày, miễn cưỡng múc một ít cháo vào trong miệng.

Cháo vừa nuốt xuống, trong dạ dày một hồi khó chịu, một cổ cảm giác chán ghét muốn ói lập tức xông lên cổ họng, thống khổ đến làm cho nàng tinh tế run rẩy, cuối cùng nhịn không được, nàng che miệng chạy vào nhà tắm.

Âm thanh đứt quãng nôn mửa từ WC truyền ra làm cho người ta nghe mà không đành lòng.

Phượng Dạ Hoàng ánh mắt hung ác nham hiểm nhìn về phía nhà tắm, hai nắm tay nắm chặt, vẻ mặt lãnh khốc rét lạnh.

Tô Mộ Thu gục trên bồn rửa tay thống khổ nôn khan, một ngày không ăn cái gì căn bản nôn không ra cái gì, sắc mặt nàng tái nhợt, vài giọt nước mắt từ khóe mắt tràn ra.

Nàng suy yếu vô lực dựa vào cửa đứng, Phượng Dạ Hoàng ôm nàng vào trong ngực, nàng vô ý thức đẩy hắn, hắn lại buộc chặt hai tay, lực đạo lớn đến mức muốn đem nàng vò nát.

Hắn cứ như vậy ôm thật chặt nàng, thẳng đến có thứ nước ấm áp bắt đầu dính lên lồng ngực của hắn, nóng hổi đến làm cho hắn hít thở không thông, hắn sắc mặt trầm xuống, tay tại gáy nàng vung lên, nàng lập tức mất đi khí lực, như cành liễu xụi lơ trong lòng ngực của hắn, hắn đem nàng ôm lấy.

Tia thần trí còn sót lại cuối cùng làm cho nàng chỉ kịp trông thấy một đôi mắt nồng đậm đau lòng cùng thương tiếc nhìn nàng.

Nhìn lầm rồi?

Nàng cười, chậm rãi nhắm lại hai mắt, chìm vào vô tận trong bóng tối.

Lôi Sát đường, phụ trách an toàn cho Phượng gia cùng với thưởng phạt các thành viên của Ám Diễm, bên ngoài phụ trách ám sát, bên trong thì buôn bán giao dịch súng ống đạn dược.

Lúc Tô Mộ Thu bị đưa lên xe khi biết nơi mình được đưa tới nàng chỉ cười nhạt .

Đây đơn giản chỉ là hình phạt cho kẻ mang tội danh phản bội!

Bọn họ cuối cùng cũng thấy chán ghét nàng sao?

Chiếc xe rộng rãi đủ để chứa bảy tám người, chính giữa một bức tường gỗ đem nơi tài xế ngồi cùng phía sau xe ngăn cách, trên tường gỗ có TV, chiếc xe xa hoa làm cho người khác líu lưỡi.

Tô Mộ Thu chống khuỷu tay bên cửa sổ, gò má tựa vào kính, hai mắt nhắm lại, vẻ mặt an tường nhu hòa, chỉ là thỉnh thoảng mi tâm cau lại làm cho nàng trong lúc lơ đãng toát ra nhàn nhạt bi thương, hơn nữa trong xe ánh sáng ảm đạm càng tăng thêm vài phần u sầu.

Có lẽ kết cục này đối với nàng mà nói mới là viên mãn nhất? Vốn, nàng cùng bọn họ cũng không phải là người cùng một thế giới, hai người vốn là hai đường thẳng song song, ngay từ đầu đã định sẵn kết cục. Chỉ thương đứa con trong bụng nàng ko thể ra đời, đi theo nàng chỉ có vất vả.

Tô Mộ Thu chậm rãi mở hai mắt ra, bàn tay mềm mại không xương nhẹ nhàng xoa bụng.

Nàng nhìn ra bên ngoài cửa sổ, kinh ngạc sững sờ.

Phượng Dạ Hoàng………. Phượng Dạ Diễm………….Hai người đàn ông độc tôn một tay che trời, hận nhất là bị phản bội? Hy vọng bọn họ đừng giận lây sang hai đứa con trai của nàng…………

Không đúng!

Nàng đột nhiên chậm rãi lắc đầu, một bộ như có điều suy nghĩ.

Hiện tại tỉnh táo lại suy nghĩ một chút, tổng cảm giác có cái gì đó sai lầm, hẳn là có một thứ gì đó đã bị nàng bỏ sót. Bọn họ tại sao lại đột nhiên xuất hiện ở hiện trường, chỉ nhìn phản ứng của bọn họ một cách đơn thuần nhưng lại ko nhìn ra có chỗ không bình thường. Nếu bọn họ thực nhận định nàng phản bội, phản ứng của bọn họ không thể tỉnh táo như vậy, càng không có khả năng khinh địch buông tha Tần học trưởng, nàng phải cảm thấy rõ sát khí của bọn họ mới đúng, giống như bốn năm trước nhưng nàng không thấy được. Bây giờ nhớ tới, ngày hôm qua lời bọn họ nói cùng với phản ứng biểu hiện ra ngoài rất rõ ràng, quả thực giống như là……….. Giống như là cố ý biểu hiện cho ai đó xem.

Ngày hôm qua, tại cửa ra vào suýt nữa trượt chân là Phượng Dạ Hoàng đỡ lấy nàng, hiện tại nhớ tới, hắn nói câu “cẩn thận” kia kỳ thật chứa đầy sự quan tâm, mặt khác tối hôm qua trước khi hôn mê nàng nhớ đã nhìn thấy trong đôi mắt kia tràn đầy đau lòng thương tiếc, xem ra là phát ra từ nội tâm. Những điều quan trọng này lại bởi vì nàng một mặt ai oán, tinh thần sa sút, tự than thở hối tiếc mà ko để ý đến nó.

Nàng thật là ngu ngốc!

Tô Mộ Thu cảm thấy buồn cười, không khỏi đùa cợt lắc đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận