Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Căn bản người ko thể tin tưởng nhất lại chính là nàng a!? Lời thề son sắt nói tin tưởng bọn họ của nàng chạy đi đâu rồi? Những thứ nàng tự cho là đúng kia quả thực là buồn cười đến cực điểm.

Bọn họ hẳn là đã nhận ra cái gì, như vậy, kế tiếp bọn họ định làm gì? Nàng cần làm hẳn là phối hợp cùng yên lặng theo dõi mọi thứ sắp xảy ra?

Đang lúc nàng trầm tư thì xe hơi đột nhiên dừng lại, nàng ko kịp phản ứng nên ngã dúi người về phía trước, nàng vô ý thức che chở bụng ngã xuống ghế đối diện, sau đó nàng chống thân thể ngồi xuống, ngẩng đầu hướng ngoài của sổ xe nhìn.

Đập vào mắt là một mảnh xanh ngắt, cảnh vật tự nhiên như vậy hẳn là tại vùng ngoại ô.

Nàng cảm thấy nghi hoặc, vì vậy cầm lấy bộ đàm trên tường gỗ, đó là trang bị để có thể thuận tiện cùng lái xe trao đổi.

“Đã xảy ra chuyện gì sao?”

Không có trả lời, nàng chỉ nghe thanh âm cửa xe mở ra sau đó đóng lại, nàng đơn giản cũng đi theo xuống xe.

Đường nhực rộng lớn thẳng tắp chảy dài về phía trước, bởi vì đây là vùng ngoại thành cho nên hoang tàn vắng vẻ, hai bên đường là những hàng cây xanh ngắt, hoàn toàn là thiên nhiên tạo ra chứ không có một điểm do con người tạo ra.

Mặc dù không biết đường cái này đi đến đâu, nhưng có thể thấy từ trước tới giờ hẳn là ít có xe lui tới. Trên đường lớn ngoại trừ nàng cùng chiếc xe này ra cũng chỉ có một chiếc xe đột ngột chắn ngang tại đường lớn.

Cửa xe mở ra, bước ra là hai người đàn ông đeo kính râm, áo vets đen.

Tô Mộ Thu bất động đứng, đối phương có vẻ hung tợn, nhìn ngang nhìn dọc là biết không có chuyện tốt lành gì, nhưng là nàng không thể tự tiện làm việc được.

“Đừng nhúc nhích!”

Quả nhiên, hai người đàn ông vừa đi tới gần đều tự móc ra một khẩu súng chỉ vào Tô Mộ Thu cùng tài xế. Người tài xế bị đánh một cái vào đầu liền ngã gục xuống.

Tô Mộ Thu không để ý tới hai người đàn ông đó mà thẳng tắp nhìn về phía chiếc xe kia.

Rốt cục, chỗ ngồi phía sau cửa xe từ từ mở ra, đi xuống là một thiếu nữ xinh đẹp. Dưới chân mang một đôi giầy cao gót, khiến cho thân thể vốn dĩ nhỏ nhắn trở nên cao gầy, một bộ đầm đen bó sát làm lộ ra những đường cong gợi cảm, dây áo nhỏ nhắn che không được bả vai trắng noãn, cổ áo chữ V làm nổi bật bộ ngực đầy đặn, chiếc váy siêu ngắn miễn cưỡng che lấy phần mông cao cao, toàn tản ra hơi thở vũ mị.

Tô Mộ Thu không khỏi nhíu lông mày.

Nếu như nhớ ko lầm thì người kia chính là người nàng vẹn vẹn gặp có vài lần Lục Nhã, chỉ là không nghĩ tới bốn năm không gặp, lúc trước như đóa hoa ngọt ngào trong nhà kính hôm nay lại có bộ dạng phong tình như vậy.

“Tô tiểu thư, đã lâu không gặp!”

Lục Nhã tựa vào xe, lười biếng mở miệng, nhẹ nhàng trêu chọc một lọn tóc đen, dáng vẻ vô cùng phong tình vạn chủng.

“Đã lâu không gặp , dù vậy Lục tiểu thư cũng không cần đặc biệt dùng hình thức này để nghênh đón tôi, thật làm cho tôi thụ sủng nhược kinh a? Tôi không nhớ rõ khi nào thì cùng Lục tiểu thư quen thân như vậy.” Tô Mộ Thu một bộ thoải mái, bình tĩnh nói.

“Kế tiếp tôi còn chuẩn bị hạ lễ thú vị cho cô, tôi cam đoan tuyệt đối sẽ làm cho cô thoả mãn. Ngày hôm qua cô khiến cho tôi xem một bộ film miễn phí, phản bội………. Thật sự là một cái tội danh không sai!” Lục Nhã hừ lạnh,“Còn tưởng rằng Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm đối với cô rất đặc biệt, bất quá cũng chỉ như thế! Chỉ cần xúc phạm bọn họ, vô luận là ai, cũng sẽ bị một cước đá văng ra, bọn họ quả nhiên không phải là lãnh huyết bình thường! Tuy rất chờ mong bọn họ rốt cuộc sẽ như thế nào xử phạt cô, nhưng là………” Nàng dừng lại, một đôi mắt hạnh nhìn Tô Mộ Thu mang theo ý ác độc,“Tra tấn phải là chính mình tự làm mới có cảm giác.”

Tô Mộ Thu nhẹ nhàng nhíu mày,“Quả nhiên chuyện hôm qua là cô bày ra, có thể hỏi một chút tôi khi nào thì đắc tội Lục tiểu thư ko?”

Nghe vậy, Lục Nhã thu lại tiếu dung, không còn vẻ mặt lười biếng thích ý nữa mà nheo mắt lại hung dữ trừng mắt Tô Mộ Thu, không che dấu chút oán hận từ mắt bắn ra “Cô đương nhiên không biết! Cô không có khả năng biết rõ cô đã khiến tôi bị hủy hoại như thế nào, tại lúc tôi bị lăng nhục tôi đã thề, những gì cô nợ tôi tôi muốn từ trên người cô đòi lại gấp mười gấp trăm lần. Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm đối với tôi như thế nào, ta sẽ như thế ấy trả cô. Tư vị của mười người đàn ông cô hẳn là không có hưởng qua a?” Nàng hung ác cười, lập tức lại bởi vì Tô Mộ Thu vẫn là vẻ mặt bình tĩnh không chút nào sợ hãi mà giận dữ, tức giận sắp hủy lý trí của nàng, “Cô ở đây còn bình tĩnh cái gì! Cô cho rằng hai người kia còn có thể tới cứu cô sao? Không có khả năng! Đối một người đã từng phản bội bọn họ, bọn họ sẽ không nhìn đến lần thứ hai. Chỉ cần ngụy trang đây là sự cố, bọn họ căn bản sẽ không để ý!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận