Chương 119

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 119

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nói xong, nàng cúp máy.

“Hãy chờ xem! Tôi sẽ kéo bọn họ từ đỉnh thế giới xuống. Thế giới này không có bọn họ sẽ sống yên ổn ko? Mà tất cả đều là lỗi của cô.”

Lục Nhã điên cuồng dữ tợn biểu lộ làm cho Tô Mộ Thu cảm thấy bất an, đầu ngón tay lạnh buốt.

Nàng chỉ nhớ rõ lúc ấy phía sau cổ tê rần, sau đó tựu mất đi ý thức, tuy không biết Lục Nhã làm sao nhưng là có thể từ tay Phượng Dạ Diễm cướp người, nàng quả thật có chỗ lợi hại. Thực tế nàng hiện tại ôm hẳn phải chết quyết tâm, lúc này nàng cái gì đều làm ra được. Không….. Nàng không hy vọng Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm bởi vì nàng mà kiềm chế người khác, như vậy sẽ làm nàng cảm thấy so với chết còn khó chịu hơn.

“Hừ, bọn họ tựa hồ thật sự rất quan tâm cô! Cô rốt cuộc có bản lãnh gì, lại có thể trèo lên hai người kia, a, không, cô hẳn là cảm tạ tôi, là tôi cho các người cơ hội, cùng một thời gian phục thị hai người, thật đúng là dâm loạn !” Lục Nhã ngoan độc mục quang một mực khóa tại người Tô Mộ Thu, lời nói chanh chua từ cánh môi nàng nói ra, hoàn toàn phá hủy thân mình xinh đẹp nàng, chỉ làm cho người cảm thấy xấu xí không chịu nổi.“Nếu như không phải cô, tôi đã sớm là Phượng gia Thiếu phu nhân, Phượng gia vốn hẳn là của tôi! Đều là cô! Tiện nhân này! Nếu như lúc trước không có cô đi ra, thì cục diện không phải giống hôm nay, cô tại sao phải xuất hiện!? A? Cô nói a!”

“Có ý tứ gì?” Tô Mộ Thu ẩn ẩn cảm thấy không đúng, lời của nàng tựa hồ ẩn tàng một ý tứ khác.

“Có ý tứ gì? Cô nghe không hiểu sao? a….” Lục Nhã cười nhạo,“Năm đó chén bỏ thuốc Phượng Dạ Hoàng, cô không nhớ rõ ? Cô sẽ không khờ dại cho là hắn thực thích cô? Hoàng ca ca vốn hẳn là của tôi, tôi là như vậy thương hắn, Diễm ca ca cũng vậy, đều tại cô! Nếu như không có cô, chúng tôi đã sớm ở cùng một chỗ. Hết lần này tới lần khác cho cô nhặt một cái có sẵn tiện nghi.”

Lục Nhã bỗng nhiên biểu lộ đùa cợt, bỗng nhiên là hoảng hốt biểu lộ, thoáng qua lại đột nhiên biến thành căm hận biểu lộ.

Không, dù cho không có nàng, Phượng Dạ Hoàng cũng sẽ không lựa chọn Lục Nhã, không thương chính là không thương, cho dù bởi vì xuân dược mà cùng Lục Nhã xảy ra quan hệ, Hoàng cũng sẽ không xuất phát từ áy náy cùng trách nhiệm mà lấy nàng. Nếu như không phải đối Hoàng không hiểu rõ thì chính là nàng ta nghĩ quá ngây thơ.

Tô Mộ Thu cảm thấy buồn cười, nhưng là nàng có một nghi vấn.

“Thuốc là cô bỏ? Cô làm như thế nào ?”

Nếu như là nàng, Phượng Dạ Hoàng không có khả năng tra không được, nhưng lại bởi vì tìm không thấy người kê đơn, nàng mới bất đắc dĩ nhận tội cũng bởi vì như thế ba người bọn họ dây dưa không rõ.

“Nhẫn thuật, nghe qua chưa?”

Tô Mộ Thu có chút kinh ngạc, nhẫn thuật, nàng là nghe qua tương truyền đó là một loại võ đạo của Nhật Bản cổ đại mà thể xác và tinh thần hợp nhất bí ẩn vũ kỹ, không nghĩ tới trên đời này thật sự có.

Tô Mộ Thu phản ứng làm hài lòng Lục Nhã, nàng cười cười hài lòng,“Cô đoán không được? Vừa rồi trừ tôi ra còn có một người nữa, chỉ là các người nhìn không thấy anh ta, cho nên Phượng Dạ Diễm mới phớt lờ. Còn một chuyện cô không biết a, còn nhớ bốn năm trước cô biến mất ko? Mấy người đó là tôi tìm tới nhưng đáng tiếc không thể làm cho bọn họ hảo hảo phục thị cô, hết thảy đều là cô tự tìm. Nếu như không phải cô, Hoàng sẽ không đột nhiên bỏ tôi, ngày đó anh ấy rõ ràng đáp ứng đi cùng tôi một ngày nhưng sau khi anh ấy nhận điện thoại liền vứt bỏ tôi, là cô phá hủy ước hẹn của chúng tôi.”

Tô Mộ Thu đôi mắt lóe lóe.

Những người kia không phải bọn họ sai…….. . Nhưng là, vì sao bọn họ không giải thích? Mặc kệ kệ như thế nào……… Thật tốt…………. Nguyên lai không phải bọn họ…………

Tuy khó hiểu, nhưng là nàng càng cảm thấy an tâm, không có gì so với cái này có thể làm cho nàng đối với bọn họ dỡ xuống khúc mắc.

Lục Nhã híp híp mắt, Tô Mộ Thu biểu lộ làm cho nàng cảm thấy chướng mắt, trong cơn giận dữ nàng giơ chân hướng bụng nàng ta đá, Tô Mộ Thu phản ứng nhanh chóng xoay người che chở bụng, Lục Nhã chân nặng nề đá vào lưng nàng, liên tiếp đá hung hăng vài cái mới thu chân.

Bởi vì dùng sức quá độ, Lục Nhã thở hồng hộc, nhưng vẻ mặt vẫn căm hận trừng mắt Tô Mộ Thu,

Tô Mộ Thu quỳ rạp trên mặt đất, ngày hôm qua không có ăn uống gì, hơn nữa quần áo ướt đẫm dán tại trên người, lại bị Lục Nhã nặng nề đá vài cái, nàng bắt đầu cảm thấy đầu hỗn loạn mặc dù nàng kiệt lực bảo trì ý chí thanh tỉnh, lại vẫn không được càng ngày mí mắt càng nặng.

Lục Nhã nhìn xem trên mặt đất vẫn không nhúc nhích Tô Mộ Thu, đột nhiên quỷ dị nở nụ cười.

Bình luận (0)

Để lại bình luận