Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hôm đó Nghiêm Minh Xuyên vừa từ công ty về, Doãn Tuyết Nhi đã đợi ở cửa, rồi như để tỏ lòng hiếu khách, cô nhận lấy chiếc cặp từ tɾong tay anh, tươi cười nịnh nọt đưa cho anh một chiếc khăn ướt “Chào mừng anh Minh Xuyên về nhà ”
Nhìn bộ dáng xảo quyệt của cô, Nghiêm Minh Xuyên biết ¢hắc cô gái đang muốn cầu xin điều gì đó từ mình, nhưng anh lại không chủ động nhắc đến, mà muốn xem cô gái có thể nhịn được bao lâụ
Hai người ngồi vào bàn ăn, im lặng ăn bữa tối, tɾong lúc đó Doãn Tuyết Nhi vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn anh, dáng vẻ như muốn nói chuyện.
Doãn Tuyết Nhi không nói gì cho đến khi cả hai ăn tối xong. Nghiêm Minh Xuyên nhìn thấy cô như vậy thực sự không thoải mái, nên chỉ đơn giản nhường cô một bước “Em có chuyện gì muốn nói với tôi sao?”
Doãn Tuyết Nhi ngẩng đầu lên, đôi mắt to đầy vẻ bối rối, cuối cùng lắc lắc đầụ
“Được.” Nghiêm Minh Xuyên đứng dậy “Hôm nay công việc còn chưa xong, đừng đợi tôi nữa, cứ đi ngủ trước đi.” Nói xong, anh đi vào thư phòng và mấy giờ sau cũng chưa ra ngoài.
Doãn Tuyết Nhi rấtlo lắng, nghe nói em trai cô đã được thả ra, nhưng nếu cậu ấy không thấy cô, có lẽ sẽ lo lắng lắm. Và nếu cậu ấy muốn đến trường để tìm cô và biết rằng cô đã không đến trường tɾong một thời gian dài, chưa hết, nếu em trai biết rằng cô vì để giải cứu cậu mà chấp nhận làm t̠ình nhân cho người khác, điều đó sẽ khiến cậu lo lắng lắm. Cuối cùng cô lấy hết can đảm và gõ cửa phòng làm việc.
“Ông chủ Nghiêm, là tôi đây.”
Nghiêm Minh Xuyên vốn đã tức giận, cho rằng cô coi mình như người ngoài, xấu hổ không nói nên lời, nhưng bây giờ lại càng tức giận hơn khi nghe cô gọi mình như vậy “Mời vào ”
Doãn Tuyết Nhi rụt rè bước vào, vươn đầu rụt đầu lại, sau đó nói thẳng vào vấn đề “Anh Nghiêm, ngày mai tôi có thể ra ngoài không? Em trai tôi…”
Cô còn chưa kịp nói xong, Nghiêm Minh Xuyên đã kiên quyết nói “Không được ”
Doãn Tuyết Nhi biết Nghiêm Minh Xuyên sẽ không để cô rời đi dễ dàng, nhưng cô không ngờ rằng anh lại từ chối quyết liệt như vậy.
“Chủ nhân…” Cô có chút oán giận liếc nhìn Nghiêm Minh Xuyên.
Nghiêm Minh Xuyên ngẩng đầu, khinh thường liếc nhìn cô một cái “Bây giờ đã biết cách gọi tôi là chủ nhân rồi sao? Có việc gì thì gọi chủ nhân, còn không có việc gì thì kêu ông chủ Nghiêm, Doãn tiểu thư cũng phân biệt rõ ràng quá.” h

Bình luận (0)

Để lại bình luận