Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Mỹ Lệ biết mình đuối lý nên im lặng.

Cô ta từng làm gái ở hộp đêm, Tần Hạo Nam chỉ chơi đùa với cô ta, nhưng cô ta lại coi trọng gia thế của Tần Hạo Nam, lúc đó cô ta không biết mình đang mang thai đứa con của ai nên bám lên người Tần Hạo Nam.

Cô ta còn làm ầm đến nhà Tần Hạo Nam, cha của Tần Hạo Nam biết cô ta có thai thì ép anh cưới cô ta, điều cô ta không ngờ là Tần Hạo Nam lại đồng ý.

Nhưng cô ta đã sảy thai quá nhiều lần, không thể giữ lại đứa trẻ, huống chi đứa trẻ này cũng không phải con của anh…

Sau đó, Tần Hạo Nam cưới cô ta về nhà, để cô ta làm vợ mình nhưng cũng ít khi về nhà, sau khi cô ta đi kiểm tra thân thể thì biết mình không thể sinh con được nữa, dẫn đến cục diện như hiện tại.

Cô ta cho rằng Tần Hạo Nam sẽ không quan tâm, dù sao bọn họ đã kết hôn được một năm, anh cũng chưa từng nhắc tới chuyện này.

Có vẻ như cô ta đã nghĩ quá nhiều về người đàn ông này, cô ta phải nhanh chóng để Trần Vân sinh ra đứa con của Tần Hạo Nam càng sớm càng tốt.

Cho dù đến lúc đó phải ly hôn thì trong tay cô ta cũng có đứa nhỏ, như vậy sẽ được chia nhiều tiền hơn một chút.

……

Ngày hôm sau, Trần Mỹ Lệ đặc biệt đặt một bàn đồ ăn từ khách sạn, sắp xếp cho Tần Hạo Nam và Trần Vân cùng nhau ăn tối.

Cô ta thậm chí còn mở hai chai rượu vang đỏ.

Trần Vân từ khi đồng ý với Trần Mỹ Lệ xong cảm thấy rất xấu hổ, cả người ngại ngùng ngồi im một chỗ.

Trần Mỹ Lệ mở rượu, rót một ly cho Trần Vân và Tần Hạo Nam: “Em gái, em nếm thử đi, đây là rượu vang đỏ mà anh rể em mang về từ nước ngoài đó.”

“Em không biết uống rượu.” Trần Vân căng thẳng ngồi xuống, cô chưa bao giờ uống rượu, huống chi là rượu vang đỏ.

“Đây là rượu ngon, trước kia chưa từng uống thì bây giờ thử một chút thử xem.” Trần Mỹ Lệ rót cho cô nửa ly và nhất quyết cầm đưa nó cho Trần Vân.

Trần Vân cúi đầu nhấp một ngụm, hơi cau mày, có chút đắng chát, mùi vị khó tả, không ngon, nhưng thịnh tình không thể chối từ, cô không tiện nói gì nên chỉ có thể gật gật đầu.

Trần Mỹ Lệ khuyên cô uống thêm hai ngụm, rồi lại rót thêm một ly nữa cho cô.

“Chị họ… Em thật sự không thể uống được nữa.” Trần Vân lắc đầu, đầu óc có chút choáng váng.

“Vậy chúng ta ăn chút đồ ăn đi, nào, nếm thử chút canh này đi, chị cố ý bảo khách sạn làm đấy.” Trần Mỹ Lệ múc thêm một bát canh đưa cho Trần Vân.

“Đây là loại canh gì vậy?” Trần Vân nhìn bên trong bát có một số thứ kỳ lạ mà cô chưa từng thấy qua.

“Canh đại bổ, em cứ uống đi, chị họ còn có thể hại em sao?”

Trần Vân ngẩng đầu liếc nhìn Tần Hạo Nam, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của anh thì nghĩ chẳng nhẽ anh không hài lòng về mình nên sợ hãi cúi đầu, một hơi uống sạch bát canh.

Trần Mỹ Lệ nhìn cô uống hết bát canh thì khẽ nhếch miệng cười.

Tần Hạo Nam liếc nhìn Trần Mỹ Lệ, không cần nhìn cũng biết ý đồ của cô ta, gì mà rượu với canh đại bổ chứ, anh bình tĩnh ăn đồ ăn, nhìn sắc mặt Trần Vân càng ngày càng đỏ, hận không thể lập tức ngất xỉu trên bàn.

“Em gái? Em không sao chứ?”

“Chị họ… em hơi choáng váng, em muốn về phòng nghỉ ngơi.”

“Được rồi, để anh rể em đỡ em đi nghỉ đi, đi xuống cầu thang cẩn thận nhé.” Trần Mỹ Lệ bước tới đỡ Trần Vân đứng dậy và thì thầm vào tai cô: “Đừng quên chuyện em đã hứa với chị đấy.”

Trần Vân sửng sốt, cắn môi gật đầu, sau đó thận trọng liếc nhìn Tần Hạo Nam.

Người sau đã đứng dậy đi tới, thân hình cao lớn bao bọc lất cô, cánh tay rắn chắc của anh ôm lấy cánh tay cô, cả người cô như bị cánh tay làm bằng sắt giữ lại, có chút đau đớn.

“Đi thôi.”

Trần Vân sợ hãi được Tần Hạo Nam đỡ vào phòng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận