Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hửm?” Cô nhìn Tần Hạo Nam với đôi mắt mơ hồ: “Sao anh còn chưa đi?”

“Làm lại lần nữa.” Tần Hạo Nam giống như con mèo mới học được cách lừa gạt, một lần cũng không đủ, nhiều lần cũng không đủ.

“Không được, ngày mai em phải dậy sớm.” Trần Vân sợ bị anh chèn ép, một lần cô đã chịu không nổi, huống chi là thêm lần nữa.

Nhưng đối với những người lão làng như Tần Hạo Nam, việc chơi cả đêm là chuyện bình thường, nhưng lúc đó đều chỉ để giải trí, có thể chơi với phụ nữ cả đêm mà không cần thâm nhập.

Nhưng anh lại không nỡ dùng cách đó đối với Trần Vân, huống chi… anh hiện tại khao khát thân thể của Trần Vân, khao khát đến mức chỉ muốn cắm vào bên trong.

Giống như một cậu bé chưa trải sự đời.

Trần Vân lắc đầu từ chối, nhưng Tần Hạo Nam không cho cô cơ hội từ chối, anh ép cô giơ một chân lên, côn thịt vốn đã cứng ngắc của anh thuận lợi đưa vào trong tiểu huyệt ẩm ướt của cô.

“Ưm… không được…” Trần Vân rên rỉ, không thể chịu đựng được.

Tiểu huyệt bên dưới có chút sưng lên, cũng hơi nóng, lúc ăn côn thịt của anh hơi co rút như thể đang mời gọi.

“Em không cần cử động, anh làm, em ngủ.” Anh chỉ cần ở bên trong cô là đã thỏa mãn.

Anh nói thì dễ, nhưng bị anh thao như vậy thì sao cô có thể ngủ được?

“Ưm… a a…” Trần Vân bị anh cắm rút, thân thể run rẩy, mơ màng cảm nhận được khoái cảm mà anh mang tới.

Cả người cô hoàn toàn trần trụi, được Tần Hạo Nam cường tráng bao phủ, bộ ngực theo lực đẩy mà sóc nẩy lên xuống, núm vú cương cứng đỏ bừng, miệng anh đào nhỏ nhắn khẽ nhếch, thỉnh thoảng phát ra những tiếng rên rỉ ngọt ngào.

Tần Hạo Nam đang nghĩ cái miệng nhỏ nhắn của cô trời sinh để rên rỉ khi ở trên giường, tiếng rên rỉ của cô không quá lớn nhưng đủ để xuyên vào trái tim anh.

Tần Hạo Nam tra tấn cô thêm hai giờ nữa mới kết thúc cuộc ân ái nồng nhiệt này.

Trần Vân không thể nhớ được cuộc yêu này kết thúc khi nào, dù sao thì cô cũng đã mệt mỏi đến mức cả đêm ngủ không tỉnh.

Sáng sớm hôm sau, cô đã hình thành thói quen ngủ đến lúc tự tình, cử động cơ thể đau nhức, cô quay người lại thì chạm vào thứ gì đó cứng cứng bên cạnh.

Cô mơ hồ mở mắt ra thì thấy Tần Hạo Nam đang ngủ bên cạnh mình.

Cô liếc nhìn thời gian, đã là bảy giờ, cô đẩy Tần Hạo Nam ở bên cạnh: “Sao anh lại ngủ ở đây? Mau dậy đi.”

Tần Hạo Nam nghiêng người, dùng cánh tay ôm cô vào lòng: “Đừng ồn ào, ngủ thêm một lát.”

“Anh rể… mau dậy đi, em đi làm bữa sáng.” Trần Vân đẩy anh ra, vội vàng mặc quần áo chạy ra ngoài.

Nếu chị họ nhìn thấy, chắc chắn sẽ lại gây chuyện với cô.

May là chị họ có thói quen ngủ nướng, ngày nào cũng không thức dậy trước mười giờ.

Cô rụt rè dọn dẹp phòng khách rồi vào bếp chuẩn bị bữa sáng.

Tần Hạo Nam đi tắm, thay quần áo ở nhà, nhàn nhã đi vào phòng bếp, nhìn bộ dáng bận rộn của Trần Vân, anh nghiêng người: “Sáng nay làm món ngon gì?”

Trần Vân giật mình, nhìn ra ngoài phòng bếp, lắc đầu: “Không có món gì ngon, anh mau ra ngoài đi.”

“Sao thế? Anh không thể ở trong bếp sao?”

“Không… chị họ sắp dậy rồi.”

“Em rất sợ cô ta?” Tần Hạo Nam không hiểu tại sao cô lại sợ Trần Mỹ Lệ đến như vậy, theo anh được biết, Trần Mỹ Lệ chưa từng ở trong thôn mà luôn làm việc ở bên ngoài, cũng không liên lạc gì với người thân họ hàng ở trong thôn.

Trần Vân lắc đầu: “Em chỉ không muốn gây thêm phiền toái.” Hiện tại cô đâm lao phải theo lao, cô chỉ muốn nhanh chóng mang thai, sinh con, có được tiền, sau đó có thể thoát khỏi mọi việc này.

Tần Hạo Nam có chút khó hiểu, cái gì gọi là phiền toái, anh là phiền toái của cô sao?

Cô cho tới bây giờ cũng chưa từng để anh ở trong lòng sao?

Tần Hạo Nam đứng ở phía sau cô, cúi người ôm cô vào lòng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận