Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đừng…” Trần Vân vội vàng xoay người đẩy anh ra, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ: “Anh mau đi ra ngoài chờ, em làm bánh trứng, sắp xong rồi.”

Tần Hạo Nam xoay người đóng cửa bếp lại: “Như vậy đã được chưa? Cô ta có xuống lầu cũng không thấy được.”

“Không được.” Trần Vân không chút suy nghĩ đi mở cửa bếp: “Đóng lại càng có vẻ như hai người chúng ta có gì đó.”

“Vậy ý của em là, anh và em không có gì?” Tần Hạo Nam tức giận cười nói: “Đúng là mặc quần vào là không nhận người.”

Anh thật sự không ngờ có một ngày mình lại bị cô gái nhỏ này ghét bỏ.

Tối hôm qua, bọn họ còn ở trên giường làm chuyện đó với nhau, vừa xuống giường cô không những muốn giả vờ như không quen biết anh mà còn cố ý xa lánh anh.

Làm sao anh có thể chịu đựng được điều này?

Nhưng chỉ cần anh đến gần, cô sẽ cố tình tránh xa.

Cô còn đuổi anh ra khỏi bếp, đóng cửa lại rồi tự nấu ăn.

Mẹ nó! Ai cần cô nấu ăn chứ! Nếu cô đồng ý, mỗi ngày anh đều có thể đưa cô ra ngoài ăn, không cần cô vất vả nấu nướng.

Nhưng mà vì Trần Mỹ Lệ mà cô không chịu thân mật với anh…

Buổi tối, Tần Hạo Nam trở về hơi muộn, Trần Vân cũng đã trở về phòng.

Anh đi xã giao nên uống một ít rượu, có chút tróng mặt, trong lúc đang uống rượu, mấy bạn rượu kêu mấy cô gái gọi tới, trình diễn xuân cung đồ sống ngay trong phòng riêng.

Nhưng anh thực sự không có hứng thú, khi nhắm mắt lại, tất cả những gì anh có thể nghĩ tới đều là bóng dáng và giọng nói của Trần Vân.

Người bạn rượu gọi vài cô gái xinh đẹp, nhưng anh thậm chí còn không thèm nhìn họ.

Nhưng anh không thể chịu đựng được một đám người dâm đãng như vậy, nên vẫn có phản ứng, nhưng tất cả những gì anh có thể nghĩ đến chỉ là Trần Vân.

Bạn rượu còn chưa kịp tận hứng thì anh đã trở về, anh muốn tìm Trần Vân, nhưng khi về lại nhìn thấy Trần Mỹ Lệ đang ngồi trong phòng khách đắp mặt nạ.

Giờ này mọi ngày hẳn là cô ta đang phải ở trong phòng ngủ mới đúng.

“Chồng, anh về rồi à? Làm sao vậy? Anh uống rượu?” Trần Mỹ Lệ ân cần đứng dậy, muốn giúp anh nhưng lại bị anh xua tay.

“Trần Vân đâu?”

“Ngủ rồi, con bé luôn ngủ rất sớm, làm sao vậy?”

“Không có gì, tôi có chút việc phải giải quyết, vào phòng làm việc trước đây.” Nói xong, anh đi xuống tầng hầm.

Trần Mỹ Lệ cảm thấy buồn cười, trước khi Trần Vân tới, cô ta chưa bao giờ thấy anh bận rộn như vậy, mỗi ngày đều đến phòng làm việc tồi tàn dưới tầng hầm.

Hiện tại Trần Vân ở đây, anh mỗi ngày đều trở về sớm, nhưng lại tỏ ra rất bận rộn, mỗi ngày đều đến phòng làm việc xử lý công việc.

Tần Hạo Nam đi xuống cầu thang, đi đến phòng ngủ của Trần Vân và gõ cửa.

Một giọng nói nhanh chóng vang lên từ bên trong: “Vào đi.”

Trần Vân mở cửa phòng, cô vừa tắm xong, tóc vẫn còn ướt, khi nhìn thấy Tần Hạo Nam, sắc mặt cô liền thay đổi, đang định đóng cửa thì Tần Hạo Nam lập tức chặn cửa lại, nhưng không đi vào, ngược lại cau mày nói: “Hôm nay anh uống hơi nhiều, công ty còn có chút việc phải xử lý, em đi pha cho anh một chén cà phê rồi mang tới phòng làm việc.”

“Anh… hay anh nhờ chị họ có được không?” Trần Vân co rúm lại, có chút không muốn đi.

“Chị họ của em không phải mời em tới để chăm sóc anh sao? Pha một chén cà phê cũng không được?” Tần Hạo Nam khoanh tay dựa vào khung cửa, nhìn dáng vẻ rối rắm của Trần Vân: “Mau lên, anh sẽ không làm gì em đâu.”

Nói xong, anh xoay người đi về phía phòng làm việc nhỏ ở phía đối diện.

Trần Vân đắn đo hồi lâu mới quyết định đi lên pha cà phê cho anh rể.

Vừa vào phòng khách, cô đã nhìn thấy chị họ đang xem phim truyền hình, nhìn thấy cô đi lên, trong mắt cô ta hiện lên sự kinh ngạc: “Em còn chưa ngủ à?”

“Em vừa tắm xong, em lên pha một cốc cà phê cho anh rể.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận