Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Được, bây giờ sẽ cho em.” Tần Hạo Nam giữ eo cô, đâm vào tiểu huyệt mềm mại của cô.

“A… a a…” Trần Vân toàn thân run rẩy, tiểu huyệt co rút, cuối cùng cũng cao trào.

Cả người cô run rẩy, dâm thủy bị côn thịt đẩy ra ngoài chảy dọc xuống, làm bẩn chiếc ghế sofa da dưới thân.

Tần Hạo Nam còn giữ eo cô, cắm rút thêm mấy chục cái, sau đó xuất toàn bộ tinh dịch của anh vào tiểu huyệt của cô.

Trần Vân thở hổn hển nằm trên ghế sô pha, rất lâu sau mới định thần lại.

Cuộc ân ái này đã diễn ra quá lâu, toàn thân cô đau nhức yếu ớt vô cùng.

Cô cố gắng đứng dậy và muốn lấy quần áo.

Nhưng Tần Hạo Nam lại nhanh hơn cô một bước, lấy hết tất cả quần áo của cô đi.

“Quần áo của em…”

“Anh mua cho em một ít quần áo mới, em có thể mặc ở nhà cho anh xem.” Tần Hạo Nam quay lại phòng ngủ, đưa cho cô bộ quần áo anh mua.

Trần Vân mở ra, lấy quần áo bên trong ra, khi mở ra, cô phát hiện một chiếc váy hai dây lụa trắng, cổ áo khá thấp.

Cô có chút xấu hổ khi mặc nó: “Em chỉ muốn mặc quần áo của mình.”

“Mặc cái này, anh cố ý mua cho em đấy, không phải của chị họ em, anh đã sớm muốn nhìn xem em mặc nó như thế nào, mau mặc vào đi.”

“Vậy… em phải mặc đồ lót…”

“Ở nhà chỉ mặc cho anh xem cần gì đồ lót, em còn chỗ nào anh chưa thấy qua sao? Ngoan, mặc vào đi, để cho anh nhìn xem đẹp đến mức nào.” Tần Hạo Nam dụ dỗ cô.

Trần Vân có chút bối rối, quần áo như vậy, không có đồ lót thì chẳng phải sẽ nhìn thấy hết sao.

Cô có chút xấu hổ.

“Vân Vân, em nghĩ kỹ đi, nếu không mặc chiếc váy này, em sẽ không có gì để mặc, khỏa thân trong nhà.”

“Không được…” Trần Vân biết bây giờ chị họ đi vắng, anh rể có thể làm bất cứ điều gì anh muốn.

Cô không thể phản kháng.

Chỉ có thể mặc chiếc máy hai dây lụa trắng kia vào.

Đây là lần đầu tiên cô mặc váy hai dây dài, hơn nữa còn không mặc gì bên trong.

Trần Vân mặc váy đứng trước mặt Tần Hạo Nam, hai má hơi ửng đỏ, cúi đầu.

“Ngẩng đầu nhìn anh.” Tần Hạo Nam đi tới trước mặt cô, đưa tay nâng cằm cô lên.

Chiếc váy này thực sự rất hợp với cô, cho dù lúc này cô không mặc đồ lót.

Cặp vú lớn nâng đỡ lớp vải trên ngực, thỉnh thoảng cảnh xuân từ cổ áo lọt ra, lớp vải lụa dính chặt vào người, hai núm vú như quả anh đào in rõ trên lớp vải.

Vòng eo thon được quần áo che lấp, vùng tam giác hoàn mỹ thoắt ẩn thoắt hiện.

“Chiếc váy này thật sự rất hợp với em, nhìn rất đẹp.” Tần Hạo Nam nhìn đến mê mẩn, hận không thể đi tới nắm eo cô rồi lại thao thêm lần nữa.

“Trông có đẹp không?” Trần Vân có chút tò mò, cô vừa mới vội vàng mặc vào, không có thời gian soi gương, chỉ cảm thấy không mặc đồ lót có chút không quen, nhưng cô cảm thấy chiếc váy này rất đẹp.

Chỉ là trong lòng cô cảm thấy mình không xứng đáng mặc bộ quần áo như vậy, chỉ có chị họ mới xứng mặc nó.

Bất cứ ai cũng sẽ vui vẻ khi được khen mặc đồ đẹp.

“Đương nhiên là đẹp, anh dẫn em đi xem.” Tần Hạo Nam cúi người, bế ngang cô lên, đi vào phòng ngủ của anh.

Ngay cả Trần Mỹ Lệ cũng không được phép vào phòng ngủ của anh.

Anh bế cô đến tủ quần áo trong phòng ngủ, đưa cô đến trước gương và yêu cầu cô nhìn mình trong gương.

“Trông có đẹp không?”

Trần Vân nhìn thấy cặp ngực của mình được miêu tả sinh động, núm vú lộ ra trên lớp vải, cô có chút xấu hổ, lấy tay che ngực: “Trông không đẹp, em có thể không mặc được không…”

“Em không biết mình xinh đẹp như thế nào đâu, anh cảm thấy em rất đẹp, em mặc cho anh xem, không thì… em không mặc gì trông còn đẹp hơn nữa.” Tần Hạo Nam ghé sát vào tai cô cắn một cái, hơi thở ấm áp phả vào tai cô.

Trần Vân sợ hãi rụt cổ lại, nghĩ tới cuộc ân ái mãnh liệt vừa rồi thì có chút sợ hãi, cô không muốn lại bị tra tấn như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận