Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô ngoan ngoãn gật đầu: “Nếu không còn chuyện gì khác thì em về phòng trước.”

“Không được đi, từ nay về sau đây sẽ là phòng của em.” Anh ôm cô từ phía sau.

“Anh không đi làm à?” Trần Vân vẫn đang suy nghĩ liệu cô có thể tránh việc hai người họ gặp nhau hàng ngày hay không.

“Anh xin nghỉ phép một tháng, trong tháng này anh sẽ ở nhà với em mỗi ngày, có được không?”

Trần Vân quay đầu, kinh ngạc nhìn anh: “Anh nghỉ phép một tháng?”

“Đúng vậy.”

“Chị họ không phải nói đó là công ty của anh sao? Một tháng không đến đó có được không?” Công ty không có ông chủ vẫn có thể hoạt động sao?

Tần Hạo Nam âu yếm vuốt tóc cô: “Không sao, anh có thể ở nhà làm việc.”

Anh cũng cảm thấy mình quá điên rồi, công ty mà anh vất vả mới có thể tiếp quản được từ tay cha, vậy mà vì cô lại xin nghỉ phép một tháng.

Anh cho rằng mình điên rồi, chính cô là người khiến anh phát điên, vậy làm sao anh có thể cho phép cô không yêu anh?

Dù thế nào đi nữa, trong một tháng này anh sẽ khiến cô yêu anh đến mức không thể kiềm chế…

Trần Vân nghe được tin này thì trong lòng cảm thấy kỳ quái.

Cô nhìn mình trong gương, cô gái có đôi môi đỏ, hàm răng trắng, khuôn mặt trái xoan, đôi mắt tròn như quả hạnh, chiếc mũi cao…

Chiếc váy hai dây tơ tắm trên người khiến dáng người cô càng thêm lả lướt.

Người đàn ông phía sau cao ráo, đẹp trai, cơ thể rắn rỏi, anh cao hơn cô rất nhiều, tư thế này càng làm nổi bật sự chênh lệch chiều cao giữa hai người.

Cô cảm thấy như mình vừa nằm mơ, chồng cô cũng cao ráo, đẹp trai như vậy.

Cô vội vàng lắc đầu, nhưng người đàn ông trước mặt không phải là chồng cô mà là anh rể của cô.

Tần Hạo Nam vẫn đắm chìm trong sự ấm áp khi ôm cô, cô gái nhỏ nhìn gầy gò nhưng ôm trong ngực lại vô cùng mềm mại.

Ôm cô ngủ giống như ôm một cái gối siêu mềm trong lòng, không, phải nói là ôm kho báu vô giá mới đúng.

Trần Vân bị Tần Hạo Nam ra lệnh không được phép nấu ăn, không được làm việc nhà, anh gọi điện đến khách sạn giao đồ ăn tới, bữa nào cũng thịnh soạn, thấy cô mặc váy hai dây rất đẹp nên gọi người đem đến thêm vài chiếc váy hai dây có kiểu dáng khác nhau tới.

Quần áo đưa tới nhiều đến mức cô cảm thấy cả đời này mình sẽ không bao giờ có thể mặc hết.

Tần Hạo Nam đối với cô rất tốt, cô có thể cảm nhận được, anh không cho cô làm việc nhà, anh nói, cô đến đây không phải để làm giúp việc.

Nhưng trong thâm tâm Trần Vân biết cô đến đây chỉ để làm giúp việc.

Cho dù bây giờ anh rể của cô có dành cho cô bao nhiêu sự dịu dàng thì mọi thứ sẽ biến mất khi chị họ quay lại sau một tháng.

Sẽ giống như trước đây, không có thay đổi gì, cô không nên ảo tưởng.

Cho nên buổi tối cô muốn về phòng ngủ dưới tầng hầm ngủ, nhưng Tần Hạo Nam ngăn cản, yêu cầu cô ngủ trong phòng anh, cô tùy tay bắt đầu dọn giường cho anh.

Giường của anh rất lớn, lớn hơn giường của cô gấp hai ba lần, nhưng đồ đạc trong phòng rất đơn giản, bao gồm một chiếc bàn đầu giường và một bộ bàn cà phê, trong phòng ngoài trừ tủ đựng quần áo ra thì không có gì khác.

Trần Vân đang dọn giường thì lưng cô đột nhiên chùng xuống, mùi hương hóc môn đầy nam tính xộc thẳng vào mũi, bàn tay to lớn của anh tự nhiên đưa lên ngực cô rồi xoa bóp: “Không phải nói em không cần làm sao? Tại sao còn làm?”

“Em dọn dẹp lại một chút, buổi tối còn phải ngủ…” Trần Vân đã quen với việc động tay động chân của anh, từ khi cô mặc váy mà không có đồ lót, ánh mắt anh như cắm rễ trên cơ thể cô.

“Đừng dọn dẹp nữa, cho dù có dọn dẹp thì buổi tối cũng sẽ bừa bộn.” Anh ám chỉ.

Hôm nay cô ăn mặc như thế này, ở trước mặt anh lúc ẩn lúc hiện, ngay cả Liễu Hạ Huệ cũng không nhịn được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận