Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nếu không phải anh đột ngột xin nghỉ phép, trong công ty có quá nhiều việc cần anh thu xếp thì anh đã đè cô xuống và thao cô rất nhiều lần.

Trần Vân vừa nghe những lời của anh thì cô nhớ lại lần làm tình đã hành hạ cô cả buổi sáng, điều này thực sự khiến cô sợ hãi.

Anh rể tuy cao lớn, dũng mãnh nhưng làm nhiều lần như thế mà anh không cảm thấy mệt mỏi chút nào.

Tần Hạo Nam sờ sờ thân thể cứng ngắc của cô, cười nói: “Sợ sao? Tối nay lấy lòng anh, anh sẽ nhẹ nhàng một chút, thế nào?”

“Làm thế nào để lấy lòng?” Những gì cô đang làm bây giờ chưa đủ để làm hài lòng anh sao?

“Tối nay nghe lời anh, làm bất cứ điều gì anh yêu cầu em nhé? Dù sao bây giờ em cũng chạy không thoát.” Anh rất kiên nhẫn, để cho cơ thể và tâm trí của cô hoàn toàn thuộc về anh.

Trần Vân ngượng ngùng cúi đầu, tiếp tục dọn giường.

Tuy cô không gật đầu nhưng anh cũng biết cô đã đồng ý, cô gái nhỏ tuy tính tình bướng bỉnh nhưng lại rất mềm lòng.

Trong vài ngày nữa, anh tự tin rằng mình có thể khiến cô yêu anh, yêu chuyện làm tình.

Buổi tối, Trần Vân lo lắng chờ đi ngủ, nhưng tất cả những gì cô nghe được chỉ là tiếng giận dữ của Tần Hạo Nam khi anh đang xử lý việc của công ty.

“Các người nhận lương để làm cái gì? Chỉ có chút việc này cũng làm không xong? Tất cả đều nghỉ việc cho tôi!”

“Tần tổng, những thứ này lúc đàm phán đã nói là anh tự mình làm, bên kia nghe tin anh đổi ý sẽ không chịu.” Người ở đầu bên kia cuộc gọi video run rẩy nói.

“Không phải tôi đã nói, hoặc là để anh làm, hoặc là đợi thêm một tháng sao.” Tần Hạo Nam xoa xoa thái dương, dự án đã nắm chắc không ngờ lại xảy ra sự cố.

Trần Vân nghe xong liền đoán được đại khác, cô liền đi pha một tách cà phê đưa cho anh, biết anh đang họp video, cô chỉ đưa tay đến trước mặt anh.

Đôi mắt hung dữ như muốn ăn thịt người của Tần Hạo Nam vừa nhìn cô đã trở nên dịu dàng, anh dùng bàn tay xoa xoa mu bàn tay cô, cười nói: “Buổi tối còn muối cho anh uống cà phê? Em có ý gì?”

Người ở đầu bên kia sửng sốt, Tần tổng từ khi nào lại có giọng điệu ôn hòa như vậy?

Trần Vân rút tay ra, có chút ngại ngùng lắc đầu.

“Tạm thời như vậy, chuyện này tôi sẽ giải quyết, các người chỉ cần đảm bảo hoạt động hàng ngày của công ty là được, mọi việc trong một tháng sau sẽ bàn lại.” Nói xong, anh tắt máy tính, đứng dậy ôm lấy Trần Vân vào ngực: “Muốn rồi? Đêm khuya như vậy pha cà phê cho anh là muốn anh cả đêm không ngủ sao?”

Trần Vân lắc đầu: “Em chỉ có thể pha cà phê.” Cô thậm chí còn không biết sử dụng máy pha cà phê.

Tần Hạo Nam cười: “Vậy ngày mai anh sẽ dạy em những việc em không biết.”

“Có thể chứ? Em không biết cách sử dụng lò nướng đó, lần trước chị họ bảo tôi làm bánh mì, nhưng em không biết làm thế nào…” Trần Vân ngước mắt lên, trong mắt tràn đầy mong đợi, cô thực sự muốn học thêm nhiều thứ để sau này có thể sử dụng.

Tần Hạo Nam che cái miệng nhỏ nhắn của cô lại, cô đúng là không hiểu phong tình: “Chuyện ngày mai để ngày mai giải quyết, bây giờ để anh dạy em làm thế nào để lấy lòng anh…”

Trần Vân ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn anh.

Tần Hạo Nam giữ vai cô, ép cô quỳ xuống, tấm thảm mềm mại không làm đầu gối cô khó chịu.

Anh dùng một tay cởi quần áo ở nhà, sau đó lại cởi quần lót, côn thịt vốn đã ngẩng cao đầu của anh bật ra, thô to tráng kiện.

Côn thịt màu tím đen với những đường gân ngoằn ngoèo vừa vặn chạm vào mặt cô, mùi quế vương vấn nơi chóp mũi.

Cô ngại ngùng nhìn anh.

“Liếm cho anh, để anh hưởng thụ một chút.” Tần Hạo Nam từ lâu đã muốn cô ăn côn thịt của anh, nhưng lại sợ hù dọa cô.

Bây giờ thì tốt rồi, anh có một tháng để cho cô ăn côn thịt của mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận