Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tần Hạo Nam nhìn sắc mặt cô, thấy cô có chút tức giận liền trả lại quần áo trong tay cho cô: “Vẫn không được mặc đồ lót như hôm qua.”

Trần Vân không nói gì, mặc quần áo xuống giường.

Tần Hạo Nam nhìn bóng lưng quả quyết của cô mà khẽ cười, cô gái không có lương tâm, tối qua thao cô sướng như vậy mà sáng dậy đã quên hết, bây giờ liền trở mặt với anh.

Cũng đúng, ai bảo anh tự dâng mình, bắt nạt cô trên giường chứ.

Anh bình tĩnh đứng dậy đi tắm, sau khi xuống lầu đã nhìn thấy Trần Vân đang nấu ăn trong bếp.

Cô vừa tắm xong, tóc còn ướt, vẫn đang mặc váy hai giây lụa, anh bước tới sờ vào, quả nhiên cô ngoan ngoãn không mặc nội y, anh rất hài lòng.

Trần Vân giật mình, liếc nhìn anh rồi tiếp tục cắt bánh mì nướng.

“Đồ ăn vẫn chưa tới, đợi lát nữa rồi ăn.” Tần Hạo Nam đột nhiên bế cô lên, đặt cô lên bàn bếp.

“A! Anh làm gì vậy?” Trần Vân giật mình định đi xuống.

Cửa sổ nhà bếp của họ không có rèm, mà bây giờ nó đang mở.

Mặc dù sự riêng tư trong biệt thự của anh rất tốt nhưng cô không thể chấp nhận giữa ban mặt ban mày lại làm chuyện này, hơn nữa cửa sổ còn đang mở.

“Em sợ cái gì? Anh cũng không ăn thịt em, chỉ muốn kiểm tra xem tiểu huyệt của em có bị sưng hay không thôi.” Vừa nói anh vừa định vén váy cô lên.

Trần Vân kẹp hai chân lại, lắc đầu: “Không có, em tự mình xem, không có việc gì, anh không cần nhìn.”

“Tự em xem? Tiểu dâm đãng, em một mình xem khi nào? Còn lén lút sau lưng anh?” Tần Hạo Nam có chút ghen tị, cô đã học được cách tự em tiểu huyệt của mình nên không cần anh nữa.

Trần Vân đỏ mặt trước những lời nói thô tục của anh, cô mím môi không trả lời.

“Để anh rể xem em đã tắm sạch chưa, tối qua xuất tinh nhiều như vậy, lúc tắm em đã đào ra sạch sẽ chưa?”

Ánh mắt Trần Vân né tránh, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Tần Hạo Nam cười nói: “Em không có đào ra?”

“Muốn sinh con không phải cần cái đó sao?” Trần Vân đơn thuần được Trần Mỹ Lệ dạy cách để tạo ra đứa bé, thứ cô cần là tinh dịch của anh rể, tinh dịch của anh rể phải luôn ở trong tiểu huyệt của cô thì mới có thể có con.

Tần Hạo Nam cười cô: “Sao anh cảm thấy em đang coi anh là công cụ nhỉ? Công cụ để em sinh con.”

“Không có, không phải.” Trần Vân phủ nhận.

“Vậy em coi anh là gì?”

Trần Vân sửng sốt, cô không biết coi anh là cái gì, anh là ai? Là ai mà đã khiến cô thỏa hiệp hết lần này đến lần khác?

“Hửm? Không nói nên lời?” Tần Hạo Nam trêu cô.

“Anh rể, em coi anh là anh rể của mình.” Trần Vân cúi đầu, cảm thấy có chút buồn bã.

“Được, rất tốt, ngày nào em cũng lên giường với anh rể của mình?” Tần Hạo Nam mỉm cười, nhưng ý cười lại không đạt đến đáy mắt.

Anh vén váy cô lên, mãnh liệt chen vào giữa hai chân cô, dùng đôi tay to xoa nắn bộ ngực mềm mại của cô, nghiến răng nói: “Nếu em thừa nhận ngày nào em cũng lên giường với anh rể của mình thì được, cảm giác mỗi ngày đều bị anh rể thao thế nào?”

Trần Vân cắn môi và nhìn chằm chằm vào anh, cảm thấy tức giận và xấu hổ vì những gì anh nói.

Tần Hạo Nam không để ý chút nào, anh đưa ngón tay vào trong tiểu huyệt của cô, dùng đầu ngón tay trêu chọc: “Bây giờ anh rể muốn xem tiểu huyệt của em vợ, hơn nữa anh rể còn muốn ăn tiểu huyệt của em, em có gì muốn nói không?”

Trần Vân không nói gì.

“Em muốn nói, mời anh rể nhanh chóng đến ăn tiểu huyệt của em.” Tần Hạo Nam có chút tức giận, cố ý làm cô xấu hổ, anh ngồi xổm xuống, mở miệng đưa tiểu huyệt của cô vào miệng.

“A… đừng…”

Đôi môi nóng bỏng áp vào tiểu huyệt của cô, chiếc lưỡi trêu chọc cắm vào, cố tình đảo lộng xung quanh.

“A… đừng… người khác sẽ nhìn thấy mất.” Trần Vân đang ngồi trên bàn bếp trước cửa sổ, hai tay ôm lấy mép bàn, ngả người về phía sau, thật gần cửa sổ, tim cô như bị bóp nghẹt mà đập thình thịch.

Bình luận (0)

Để lại bình luận