Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Suy cho cùng thì ai cũng muốn vui vẻ, chẳng ai muốn vợ ở nhà biết cả.

Mặt khác, không phải lúc nào họ cũng hòa hợp với vợ của mình, phần lớn đều gặp dịp thì chơi, chỉ vì nhu cầu mà ở bên nhau.

Không ai đưa vợ mình tới khi tụ họp bạn bè.

“Thế nào? Tôi không thể đưa người tới sao?” Tần Hạo Nam nhìn thấy vẻ mặt ngượng ngùng của Trần Vân thì vòng tay ôm lấy cô, ôm cô vào trong phòng.

Mấy người khác lập tức nói: “Không, không phải, chỉ là không ngờ anh lại dẫn theo chị dâu đến.”

“Đúng vậy, anh thế mà không báo trước cho anh em một tiếng, thiếu chút nữa bọn em đã thất lễ rồi.”

Tần Hạo Nam để Trần Vân ngồi xuống, anh ngồi ở bên cạnh cô: “Không sao, mọi người chơi việc của mọi người, chỉ là chị dâu mấy người muốn mở mang kiến thức một chút, cho nên tôi mới đưa cô ấy đến đây.”

Trần Vân mặt đỏ như muốn chảy máu, cô quay đầu liếc anh một cái, không phải nói sẽ không nói cô là vợ anh sao?

Tần Hạo Nam ghé vào tai cô nhỏ giọng nói: “Anh không nói em là vợ anh, là bọn họ tự nghĩ như vậy.”

Sau khi nhìn thấy hành động nhỏ của hai người, mấy người ngồi đối diện không biết để mắt ở đâu.

Một người trong số đó là anh em lớn lên cùng Tần Hạo Nam từ nhỏ, Trương Vũ đã hét lên: “Tần thiếu, em giờ mới biết anh là người bị vợ quản đấy.”

“Có quản hay không tôi không biết, dù sao thì chị dâu cậu nói gì tôi đều nghe theo.” Tần Hạo Nam liếc nhìn Trần Vân, trong mắt tràn đầy trìu mến và khoe khoang.

Trương Vũ không ngờ rằng một ngày nào đó Tần thiếu sẽ rơi vào bể tình.

Là ai thì anh ta cũng không bao giờ nghĩ tới Tần thiếu.

Trước đây, Tần Hạo Nam biết chơi nhất hội, vậy mà bây giờ lại quay đầu.

“Khó trách hạng mục quan trọng như vậy mà anh cũng không đi, hóa ra là ở nhà cùng người vợ yêu quý của mình.” Trương Vũ đứng dậy, ân cần rót một ly rượu vang đỏ rồi đưa cho Trần Vân: “Chị dâu, chị đúng là ăn chắc Tần thiếu rồi.”

Trần Vân nhướng mắt liếc nhìn chàng trai trẻ, anh ta cũng tầm tuổi Tần Hạo Nam, gầy hơn và thấp hơn Tần Hạo Nam một chút, cô mỉm cười ngượng ngùng cúi đầu.

Những lời họ nói, cô không cách nào tiếp nhận.

“Lần này cảm ơn cậu đã thay tôi đàm phán hạng mục này, nếu không dự án này sẽ bị hủy.” Tần Hạo Nam nâng ly lên kính Trương Vũ.

Lúc này có một dự án được đặt trước sáu tháng, anh đã hứa với ông chủ là sẽ trực tiếp liên lạc, nhưng vì không thể phân thân nên đành nhờ anh em tốt là Trương Vũ đi bàn bạc thay.

Trương Vũ thụ sủng nhược kinh: “Đâu có đâu có, mọi người đều là anh em, nên giúp đỡ lẫn nhau, hơn nữa em không thể phá hỏng việc tốt của anh được.”

“Hahaha.”

Những người có mặt đều uống rượu trò chuyện, đôi khi tán gẫu về những chuyện làm ăn, đôi khi pha trò, tuy nhiên, do có sự hiện diện của Trần Vân nên không ai nói đùa quá đáng.

Trần Vân nghe không hiểu, chỉ vùi đầu vào ăn, bát đĩa trước mặt chất cao như núi.

Tần Hạo Nam tựa hồ cùng bọn họ nói chuyện phiếm, nhưng thỉnh thoảng lại gắp cho cô một miếng thịt hoặc đồ ăn gì đó, luôn quan tâm tới cô.

Vì thế mà cô mấy lần định mở miệng giải thích quan hệ của mình với Tần Hạo Nam, nhưng lại bỏ cuộc vì sợ làm mất mặt Tần Hạo Nam.

Hơn nữa… mối quan hệ của cô và Tần Hạo Nam thực sự không dễ giải thích như vậy.

Sau khi ăn xong, cơm no rượu say thì có người đề nghị: “Chúng ta đi chơi gì vui vẻ chút đi, lâu ngày Tần thiếu không đi tụ tập rồi.”

Trương Vũ liếc nhìn Trần Vân rồi nói với người đàn ông: “Cậu đang nói cái gì vậy? Hôm nay là bữa tiệc Tần thiếu muốn cảm ơn tôi, ăn xong rồi thì mau trở về nhà đi.” Anh ta ngẩng đầu nhìn về phía Trần Vân, ám chỉ nói.

Anh có thể nhận ra người chị dâu này là một cô bé ngây thơ, không hiểu sự đời, có lẽ đây là lần đầu tiên cô đến một nơi như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận