Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đừng làm như vậy.” Trần Vân ngăn anh lấy thẻ ngân hàng ra, lắc đầu và nói với ánh mắt nghiêm túc, “Xin anh đừng làm như vậy.”

Cô vốn đã cảm thấy thẹn vì hành vi của mình, nếu lại lấy tiền của anh, cô sẽ càng cảm thấy tồi tệ hơn…

Chỉ cần nhận được phần mình xứng đáng, rồi về thăm bà, chu cấp cho bà sống đến già là đủ rồi, cô không muốn gì khác.

Tần Hạo Nam há miệng thở rộng, thấy ánh mắt cầu xin của cô thì bỏ cuộc: “Được rồi, anh biết Vân Vân của chúng ta lo cái gì, là anh suy nghĩ không chu toàn, không nói tới chuyện này nữa.”

Anh cất thẻ đen đi, đóng ngăn kéo lại: “Em đói không? Anh đưa em đi ăn nhé?”

“Ở nhà ăn là được.”

“Em không cần tiền của anh rể, bây giờ cũng không muốn ăn đồ ăn của anh rể mua cho em luôn?” Tần Hạo Nam trêu chọc cô.

Cuối cùng, Trần Vân không thể từ chối nổi anh nên theo anh ra ngoài ăn cơm.

Anh chọn một nhà hàng cao cấp, tùy ý gọi một số món cô thích ăn, trong đó có nước trái cây và rượu vang đỏ, sau đó lại đưa thực đơn cho cô, quả nhiên cô không gọi gì thêm.

Anh biết cô là người tiết kiệm nên thứ gì cần gọi đều đã gọi hết.

Hai người giống như một cặp đôi bình thường, vừa ăn uống vừa trò chuyện.

Quán này hương vị rất ngon, Trần Vân rất thích ăn, Tần Hạo Nam cầm ly rượu vang lên uống, nhìn cô ăn vui vẻ như vậy, trong lòng anh cũng vui vẻ.

Cô gái nhỏ quá gầy, tốt nhất nên ăn nhiều một chút, béo lên chút mới đẹpn.

Khi hai người đang ăn thì Tần Hạo Nam hỏi cô một số chuyện.

Anh vốn chỉ biết Trần Vân là em họ của Trần Mỹ Lệ, trong nhà không có cha mẹ, sống với bà nội, những thứ khác anh không biết.

Anh muốn biết nhiều hơn về cô gái anh thích.

Trần Vân không biết nói dối nên trả lời anh rất thành thật.

Cha mẹ cô đều qua đời trong một vụ tai nạn khi cô còn nhỏ, để lại cô và bà nội lớn tuổi sống cùng nhau, gia đình khó khăn, bần cùng, dù được cán bộ thôn giúp đỡ xin trợ cấp nhưng vẫn gặp nhiều khó khăn, những trợ cấp mà cô nhận được cũng chỉ như muối bỏ biển.

Vì vậy, cô chưa tốt nghiệp cấp ba đã phải bỏ học, ở nhà làm ruộng cày cấy, đồng thời chăm sóc bà nội bằng nguồn thu nhập ít ỏi của mình.

Cô không bao giờ trách móc người khác mà chỉ nghĩ cách mỗi ngày tiết kiệm tiền, tiết kiệm tiền để hiếu thảo với bà nội, mua thuốc chữa bệnh cho bà nội.

Vì vậy, cô đặc biệt trân trọng cơ hội do Trần Mỹ Lệ ban cho, để cô làm giúp việc ở đây.

Anh không hề biết rằng cô gái nhỏ của anh từ nhỏ đã phải sống vất vả như vậy, lẽ ra anh nên chăm sóc cô tốt hơn, sau này có anh, cô sẽ không còn phải chịu khổ nữa.

Trần Vân chỉ nghĩ rằng bản thân đang nói về cuộc sống hàng ngày của mình, nhưng cô không ngờ rằng điều đó sẽ khiến Tần Hạo Nam rung động sâu sắc.

Nó cũng khiến sau này anh càng thêm trân trọng cô hơn.

Ăn uống xong, Tần Hạo Nam đột nhiên có hứng thú, không muốn đưa cô về nhà mà đưa cô đi dạo ở bờ sông gần nhà.

Những nơi giải trí trong thành phố luôn được trang trí đẹp mắt.

Hai người đang đi chậm rãi bên bờ sông, gió thổi qua, thổi tung mái tóc dài và bộ quần áo của cô, đẹp đến không thể rời mắt.

Tần Hạo Nam nhìn đến rung động, bước tới ôm cô vào lòng.

“Đừng như vậy, có người đang nhìn.” Trần Vân lúng túng đẩy anh ra.

“Ai biết chúng ta là ai đâu, không phải em đã hứa trong tháng này sẽ phối hợp với anh sao?”

“Em đâu có nói sẽ phối hợp như này với anh?”

“Vậy em muốn phối hợp cái gì với anh?” Tần Hạo Nam hỏi, làm cho cô đỏ mặt.

Tần Hạo Nam cười nói: “Ở đây cùng không thể phối hợp cái đó được.”

Trần Vân nói không lại anh, quên đi, ôm thì ôm, anh nói đúng, đâu ai biết bọn họ là ai.

Tần Hạo Nam tâm tình vui vẻ, bàn tay to lớn đặt ở trên eo thon của cô, ôm lấy cô, thỉnh thoảng siết eo cô lại: “Em ở đây lâu như vậy, hình như vẫn chưa từng ra ngoài chơi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận