Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ừm, vẫn tốt, em vẫn chưa tới đây lâu” Trong trí nhớ của cô, cô chỉ mới đến đây có mấy tháng, thật sự rất thổn thức, một tháng trước cô còn đang vật lộn với cuộc sống ở nông thôn, một tháng sau, cô vì hai mươi vạn mà ngủ trên giường của anh rể…

“Hai ngày nữa anh được nhỉ, đưa em đi du lịch có được không?” Tần Hạo Nam lên kế hoạch, đang suy nghĩ xem cô sẽ thích nơi nào.

“Không cần, em không thích ra ngoài lắm.” Cô chỉ không muốn cùng anh rể ra vào quá khoa trương mà thôi.

Tần Hạo Nam không phá học tâm tư nhỏ nhặt của cô, hai người đi lòng vòng suốt một tiếng đồng hồ, đi hết con đường thẳng tắp ven sông, sau đó anh gọi tài xế đến đón.

Về vấn đề này Trần Vân vẫn rất nghe lời, cho dù anh có đi thêm hai giờ nữa, cô có lẽ cũng sẽ không phản đối.

Với tính cách này của cô, thực sự rất dễ bị thiệt thòi, nếu không cô sẽ không rơi vào bẫy của Trần Mỹ Lệ, lên giường cùng anh.

Về đến nhà, Trần Vân xuống tầng hầm tắm rửa, đi bộ hơn một giờ khiến cô toát ra mồ hôi.

Sau khi tắm rửa sấy tóc xong, cô lên lầu, thấy Tần Hạo Nam đang ngồi trong phòng khách, hình như đang đợi cô.

“Vân Vân, lại đây.” Anh ngồi trên ghế sofa và vẫy tay với cô.

Trần Vân ngoan ngoãn đi tới.

Trên bàn trà trong phòng khách có một chiếc hộp vuông bằng nỉ màu đỏ, Tần Hạo Nam chỉ vào: “Mở ra xem.”

“Là cái gì?” Trần Vân nghi hoặc, mở hộp ra, cầm đồ vật lên nhìn sau đó quay đầu nhìn anh: “Viên đá màu hồng?”

Tần Hạo Nam mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy, cũng coi như là đá, đá kim cương hồng, thích không?”

“Đá kim cương hồng?” Cô chưa từng nhìn thấy viên đá trong suốt màu hồng nào được cắt thành hình thoi như vậy, nhìn rất đẹp nhưng lại có chút không thực tế.

“Tặng cho em đó, vốn là định khảm xong mới đưa cho em, nhưng lại sợ em không thích, nên đưa cho em xem trước, em thích khảm lên nhẫn hay vòng cổ đều được.” Thực ra anh vốn định làm thành một chiếc vòng cổ rồi đưa cho cô.

Nhưng không hiểu sao anh lại gấp không thể chờ được, muốn nhanh chóng đưa cho cô, để cô nhìn thấy, làm cô vui.

Vì vậy viên kim cương còn chưa được khảm xong anh đã nóng lòng bảo người ta giao đến nhà.

“Rất đẹp, có đắt không?” Trần Vân nhìn viên đá rồi lại nhìn anh.

Tần Hạo Nam lắc đầu: “Không đắt, nhưng tấm lòng cuuar anh rất đắt? Em có thích tấm lòng của anh không?”

“Thích, vậy em sẽ nhận, sau này anh không cần mua nữa.” Trần Vân cẩn thận đem viên kim cương màu hồng cất lại vào trong hộp, đóng lại, chỉ cần ngẫm lại là biết, đồ vật anh tặng sao có thể rẻ được.

Cô không biết giá trị của viên kim cương hồng nhưng là đồ của người khác tặng, cô vẫn nên cẩn thận giữ nó.

Tần Hạo Nam không nhận được phản ứng như mong muốn, anh cho rằng cô sẽ vui vẻ, dù sao thì để mua được một viên kim cương hồng lớn như vậy, anh phải nhờ bạn rất lâu mới mua được.

Nhưng cô có vẻ không thích lắm, chỉ nhìn hai lần rồi cất lại vào hộp, anh không cam lòng hỏi: “Vậy em đã suy nghĩ nên khảm vào cái gì chưa?”

“Cần không khảm đâu.” Dù sao thì sau này cô đi cũng sẽ phải trả lại.

“Không khảm nữa? Vậy em không đeo sao? Em không thích nó?”

Trần Vân lắc đầu: “Không, em rất thích nó, nếu nó là tâm ý của anh thì đương nhiên em sẽ bảo quản thật tốt, để nó trong hộp là được.”

Cô nói rất nghiêm túc, nhìn đôi mắt nhìn anh lấp lánh ánh sao có thể thấy cô thực sự rất thích, không phải vì giá trị của món quà này mà vì có người nhớ đến cô, có người mua quà cho cô.

Trái tim Tần Hạo Nam rung động vô cùng vì lời nói của cô.

Lời nói của cô luôn rất chân thành và lay động đến trái tim anh.

Anh lấy viên kim cương hồng từ trong tay cô rồi tùy ý ném lên bàn, thân hình cao lớn của anh lập tức đè xuống, ấn cô gái nhỏ nhắn vào ghế sofa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận