Chương 76

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 76

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô nằm trên giường ngủ thiếp đi, khi tỉnh dậy thì đã là buổi chiều, cô đứng dậy dọn dẹp giường rồi đi làm đồ ăn đơn giản.

Tần Hạo Nam không có ở nhà, trong nhà trống rỗng, chỉ còn lại một mình cô, trông thật buồn tẻ và cô đơn.

Nhưng cô luôn có thể tìm việc gì đó để làm, trong biệt thự hai tầng luôn có chỗ cần dọn dẹp, cô thay bộ quần áo ở quê mặc vào rồi bắt đầu dọn dẹp nhà cửa ngăn nắp.

Tần Hạo Nam trước đây luôn không chịu để cô dọn dẹp ở nhà, lần này anh không có ở nhà nên cô liền tổng vệ sinh.

Nhưng mới đi được nửa đường, chuông cửa đã vang lên.

Sao anh về sớm thế? Không phải anh nói buổi tối mới quay lại sao?

“Tới, tới rồi.” Trần Vân vừa chạy đi mở cửa vừa hét lớn: “Sao anh về sớm như vậy…”

Cánh cửa mở ra, đứng bên ngoài là Trần Mỹ Lệ kéo vali, cô ta đeo kính râm, nhìn Trần Vân trước mặt rồi cười: “Thế nào? Thấy tôi vẻ mặt liền thay đổi?”

“Chị họ…” Trần Vân vô thức cảm thấy chột dạ: “Sao chị sớm như vậy đã quay lại? Không phải chị nói đi du lịch một tháng sao?”

Trần Mỹ Lệ nhìn vào trong, xác định Tần Hạo Nam không có ở nhà, cô ta đưa tay đẩy Trần Vân ra, xách vali đi vào, ngồi trên ghế sô pha như bà chủ.

“Khát muốn chết, đi máy bay cả một ngày, vậy mà cô cũng không biết lấy nước cho tôi.” Trần Mỹ Lệ liếc nhìn cô bằng ánh mắt sắc bén.

Trần Vân gật đầu: “Được, em đi ngay.”

Trần Mỹ Lệ nhìn bóng lưng cô, mặc dù vẫn mặc quần áo vải lanh thô nhưng luôn có một loại cảm giác khó tả.

Có vẻ như… vòng eo của người phụ nữ này mềm mại hơn nhiều so với trước khi cô ta đi, khi bước đi còn có chút gợi cảm.

Chuông báo động trong lòng cô ta bắt đầu vang lên, nghĩ đến cuộc điện thoại mà Tần Hạo Nam gọi cho mình, cô ta hơi nheo mắt lại, lộ ra vẻ tính toán.

Trần Vân đi lấy nước, cung kính đặt vào tay Trần Mỹ Lệ, ngoan ngoãn đứng sang một bên chờ đợi.

Trần Mỹ Lệ quả thực khát nước, cô ta suýt nữa mất chồng nên lập tức ngồi máy bay lao về.

Cũng may Tần Hạo Nam không có ở nhà nên có thể xử lý Trần Vân dễ hơn.

“Trần Vận, cái này cho em, bên trong có mười vạn, lời trước kia chị họ nói với em không tính nữa, đây là phí vất vả của em, em không cần sinh đứa nhỏ nữa.” Trần Mỹ Lệ lấy ra một tấm thẻ từ trong túi xách đặt lên bàn: “Mật khẩu là ngày sinh nhật của chị, bây giờ em có thể mang thẻ đến ngân hàng kiểm tra, chị không lừa em.”

Trần Vân sửng sốt một lát, ánh mắt có chút khó coi: “Chị họ, chị có ý gì?”

“Không có ý gì,, chỉ là em và anh rể đã ở bên nhau hơn một tháng, bụng em vẫn chưa nhúc nhích, có lẽ là do chị và anh rể chưa đủ may mắn, trời không muốn cho đứa nhỏ, chị cũng không thể tiếp tục ép em đúng không? Trước đó có nói em sinh con sẽ cho em mười vạn, bây giờ em không cần sinh, mười vạn này là chị cho em, mau cầm về chữa bệnh cho bà nội em đi.”

Mục đích của Trần Mỹ Lệ rất rõ ràng, cô ta muốn đuổi Trần Vân ra khỏi ngôi nhà này.

Không thể để cô ở lại lâu hơn nữa, nếu cô ở lại lâu hơn, cái danh Tần phu nhân này của cô ta sẽ không còn nữa.

Lúc đó cô ta đã nghỉ rất tốt, cho rằng Trần Vân thành thật, mà Tần Hạo Nam là một tay chơi, thiếu gia đi qua nhiều bụi hoa, sẽ không để ý tới một người con gái đi hay ở.

Nhưng cô ta không ngờ rằng anh lại quan tâm đến Trần Vân đến mức gọi điện muốn ly hôn với cô ta!

Đùa sao, sao cô ta có thể từ bỏ vị trí Tần phu nhân mà cô ta cố gắng rất nhiều mới có được?

Vậy thì cô ta chỉ có thể làm Trần Vân biến đi!

Trần Vân cũng hiểu chị họ của cô không cần cô nữa.

Trần Vân cố kìm nước mắt, đẩy thẻ ngân hàng cho cô ta: “Sinh đứa nhỏ thì em mới có thể nhận tiền, em làm không tốt, không thể lấy tiền của chị.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận