Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tần Hạo Nam né tránh, trong mắt lộ rõ ​​vẻ tức giận: “Không thể nào! Cô ấy không thể nào rời đi mà không nói cho tôi biết.”

Trần Mỹ Lệ chỉ cười, nhưng nụ cười lại không đến được trong mắt.

Trong lòng Tần Hạo Nam đột nhiên có dự cảm không tốt, vội vàng chạy xuống tầng hầm.

Cửa tầng hầm mở, anh liếc mắt một cái là có thể nhìn hết chiếc giường đã được dọn dẹp sạch sẽ của cô.

Cô luôn như vậy, luôn giữ mọi thứ ngăn nắp.

Tần Hạo Nam đi vào, đứng trước giường, nhìn thấy hộp trang sức trên bàn đầu giường và một tờ giấy nhắn dưới hộp.

[Vô cùng cảm ơn anh rể đã chăm sóc em nhiều ngày qua, xin đừng nhớ em.]

Chữ viết tay của cô luôn gọn gàng và dễ đọc.

Tần Hạo Nam nắm tờ giấy trong tay, mở hộp trang sức ra, viên kim cương màu hồng anh tặng cô vẫn còn ở trong đó.

Đồ lừa đảo! Cô rõ ràng đã nói sẽ trân trọng tình cảm của anh thật tốt! Bây giờ anh vẫn còn ở đây nhưng cô đã rời đi!

Đồ lừa đảo! Người phụ nữ này đã lừa dối tình cảm của anh, lừa dối trái tim anh, thậm chí ngay cả quà anh tặng cho cô cùng không cần!

Ngực Tần Hạo Nam ngẹn một hơi, khiến anh cảm thấy khó thở.

Trần Vân! Em cho là cứ như vậy rời đi là được rồi sao? Em đừng mơ có thể thoát khỏi bàn tay của anh!

Tần Hạo Nam tức giận đi lên lầu, Trần Mỹ Lệ đã mở cơm anh mang về, ăn uống rất hào hứng.

“Chồng ơi, đồ ăn trong khách sạn này ngon quá, chúng ta cùng ăn nhé.”

“Ai cho cô mở ra?” Tần Hạo Nam tỏ vẻ khó chịu ra mặt.

Trần Mỹ Lệ cũng không lương thiện gì, cô ta nhét một miếng rau vào miệng nhai: “Đồ ăn trong khách sạn dù có ngon đến mấy thì cũng không thể ngày nào cũng ăn được có đúng không? Trần Vân dù thế nào vẫn là em họ của em, anh cũng không thể ngủ với nó cả đời có đúng hay không?”

“Trần Mỹ Lệ!” Ánh mắt Tần Hạo Nam âm trầm, lạnh lùng như nước.

“Chồng, em mới là vợ của anh, em và anh đã cưới được một năm, sao anh có thể vì một người phụ nữ quê mùa từ nông thôn tới mà ly hôn với em? Anh không thấy điều đó vô cùng quá đáng sao?” Trần Mỹ Lệ trên đường trở về đã suy nghĩ mãi nhưng vẫn không hiểu nổi.

Một thiếu gia kiêu ngạo như vậy sao lại lại có thể chọn một cô thôn nữ được? Một cô gái quê mùa chưa bao giờ nhìn thấy thế giới!

“Quá đáng? Cô ấy sạch sẽ hơn cô rất nhiều, cô cho rằng tôi chọn cô ấy là quá đáng sao?” Tần Hạo Nam cười nói.

“Chỉ vì con bé là xử nữ sao? Chỉ vì con bé trao cho anh lần đầu? Nhưng trước đó em cũng vì bất đắc dĩ mới phải làm gái gọi… em thậm chí còn vì anh mà mang thai, sau đó lại phá thai.” Trần Mỹ Lệ biết rằng Tần Hạo Nam không phải loại người bội bạc nên cô ta muốn dùng cảm giác tội lỗi để thu phục anh.

Nhưng Tần Hạo Nam không còn bị thủ đoạn này của cô ta lừa: “Còn chưa biết là con của ai đâu, lúc trước tôi muốn cô xét nghiệm ADN với phôi thai, tại sao cô lại nhanh chóng bỏ nó như vậy? Cô sợ tôi biết cái gì? hửm?”

Khí thế của Tần Hạo Nam rất áp bách, chỉ đứng đó thôi cũng khiến da đầu Trần Mỹ Lệ căng cứng.

Chuyện này đã qua một năm, tại sao anh vẫn nhắc lại?

“Sao anh có thể nói như vậy? Đêm đó chính anh đã đưa tiền xho em, sau đó hai chúng ta lên giường, sau này em cũng không có quan hệ với người đàn ông nào khác. Đứa trẻ đó sao có thể không phải là của anh!”

“Đêm đó tôi đưa tiền bao cô là vì thấy cô say thật đáng thương, là cô đã chuốc say tôi rồi dìu tôi vào phòng, ngày hôm sau cô còn nói đã ngủ với tôi, tôi cũng đã bồi thường cho cô, nhưng lòng dạ cô lại muốn rắn nuốt voi, một tháng sau, cô đến gặp cha tôi nói rằng đã mang thai đứa con của tôi, lại xin ông ấy ép tôi lấy cô, cô cho rằng tôi không biết về những thủ đoạn vụng về này của cô sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận