Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tần Hạo Nam nghe những lời này nhất thời hoảng sợ, có phải Vân Vân thật sự nghĩ như vậy không?

“Trần Vân sẽ không ở bên cạnh anh, tôi cũng không cho phép, tôi vẫn là Tần phu nhân, vợ của anh, Trần Vân ngay cả tình nhân cũng không tính!”

Những bức ảnh lả tả ừ trên đầu cô ta rơi xuống, bay lộn xộn rồi rơi xuống mặt đất.

Trần Mỹ Lệ nhìn sang, sắc mặt đột nhiên trắng bệch, cô ta vội vàng nhặt những bức ảnh lên nhưng lại không thể nhặt hết.

Ảnh chụp đều là ảnh giường chiếu của cô ta với nhiều người đàn ông xa lạ, một số đang dùng đồ chơi tình thú, một số thì đang điên cuồng làm tình.

Đủ loại đủ kiểu, đều là bằng chứng ngoại tình của cô ta!

“Anh… anh vậy mà…”

“Còn muốn không? Những bức ảnh như thế này tôi còn có rất nhiều, đều là do người đàn ông đã ngủ cùng cô gửi cho tôi, nếu cô muốn ra tòa, bọn họ cũng sẵn sàng làm chứng, đến lúc đó cô sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc rời đi!”

Cho dù không có Vân Vân ở đây, anh cũng sẽ không nhẫn nhịn Trần Mỹ Lệ thêm nữa, là cô ta tự làm bậy, cô ta không nên làm Vân Vân của anh đi!

“Chồng, chồng ơi, em đều là vì yêu anh, một năm, suốt một năm anh không chịu chạm vào em, em là một người phụ nữ bình thường, cũng cảm thấy cô đơn, em chỉ tìm bọn họ để an ủi mà thôi, chứ chưa bao giờ có cảm giác với họ!”

Trần Mỹ Lệ hoảng sợ, lần này cô ta thực sự hoảng sợ, những bức ảnh này trực tiếp kết án tử cho cô ta.

Cô ta nói không muốn ly hôn là thật, nếu thực sự phải ly hôn thì Tần Hạo Nam phải chia tài sản cho cô ta, nhưng có những bức ảnh này, dù có ly hôn với Tần Hạo Nam thì cô ta cũng sẽ chẳng được gì!

Tần Hạo Nam lười nói chuyện vô nghĩa với cô ta, ưu tiên hàng đầu của anh bây giờ là đi tìm Vân Vân.

Trần Mỹ Lệ đau lòng hét lớn, nhưng không thể ngăn bước chân của Tần Hạo Nam.

Trần Vân trở về nhà đã là buổi tối, trên đường quê, cô một mình xách hành lý, đi qua đường nhỏ, không biết chó nhà nào bắt đầu kêu, theo sau là những con chó khác cũng kêu theo.

Cô mới đi được hơn một tháng, nhưng hình như đã có chút xa lạ với thôn, những chú chó ngoan ngoãn vẫy đuôi khi nhìn thấy cô trước kia lại bắt đầu kêu.

Cô băng qua một con đường nhỏ, rẽ thêm hai đoạn nữa rồi dừng lại trước một ngôi nhà lợp ngói không lớn, bên trong chia làm hai phòng, một phòng phía nam, một phòng phía bắc.

Cuộc sống tũng quẫn chỉ cho phép nhà cô xây nửa bức tường rào, chỉ dài tới thắt lưng của cô.

Nhà cô thậm chí còn không có một chiếc cổng đàng hoàng, cổng làm bằng cành cây miễn cưỡng có thể gọi là cửa.

Con chó đen của bà nội nuôi lúc này nhìn thấy cô cũng bắt đầu kêu.

Ngay cả chú chó con cũng không nhận ra cô nữa…

“Con chó này đêm khuya kêu cái gì đó? Đừng kêu nữa, nếu Vân Vân ở nhà nhất định sẽ bị ồn ào đến không ngủ được.” Bóng dáng già nua lom khom chống gậy bước ra khỏi nhà, bước từng bước đến chỗ con chó nhỏ.

Nhưng thay vì đánh, bà lại lấy một chiếc bánh quy bỏ vào bát: “Vân Vân thích mày nhất, mày phải ngoan ngoãn, chờ con bé trở về nếu không thấy mày sẽ khóc nhè mất.”

Trần Vân đột nhiên cảm thấy mắt đau nhức, cô kêu lên: “Bà nội.”

Bà nội cho rằng mình nghe nhầm, bà quay người lại, đôi mắt già nua mờ mịt nhìn chằm chằm bóng người ngoài tường: “Ai đấy?”

Ban đêm trời tối, thị lực của bà không tốt nên không nhìn rõ bên ngoài.

Trần Vân càng cảm thấy khó chịu: “Bà ơi, con là Vân Vân đây, con về rồi.”

“Vân Vân! Ôi, bảo sao con chó này cứ kêu mãi, bà còn tưởng là có ai đi ngang qua, không ngờ lại là con trở về.” Bước chân bỗng trở nên gấp gáp hơn nhiều, bà vội vàng chạy tới đón cô, cánh cửa làm bằng cành cây mở ra, bà nắm lấy tay cô rồi quan sát từ trên xuống dưới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận