Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vân Vân, sao con lại về rồi? Còn về muộn như thế này? Có phải ở nhà chị họ không vui không?” Bà cụ rất nhớ cháu gái, cả đêm không ngủ được, cứ ôm tay cô mãi không buông.

“Vân Vân à, có phải con chịu ấm ức gì không? Vậy chúng ta không đi nữa, không thèm đi phục vụ nhà bọn họ nữa, ở nhà với bà nội, mau, mau vào đi.” Bà nội nắm tay Trần Vân đi vào nhà, sau đó ăn cần lấy nước, đồ ăn cho cô.

“Có phải con đi suốt đường chưa ăn gì không? Mau, bánh mì này ngon lắm, đúng rồi… là bạn của bạn trai con mang tới đấy, bà không ăn, muốn để dành đợi con về ăn cùng ăn, không ngờ con lại quay lại thật.”

Bà lão vẫn còn đang tưởng mình nằm mơ.

Vân Vân của bà vậy mà đã trở lại rồi.

Trần Vân không thể chịu đựng được nữa, cô liền lao vào lòng bà nội khóc: “Bà nội, bà ơi, con nhớ bà lắm.”

“Đứa nhỏ ngốc nghếch, bà nội cũng nhớ con, là do bà nội vô dụng, khiến con chịu ấm ức.”

Không cần nói nhiều, bà nội cũng biết đứa cháu gái yêu quý của mình chịu ủy khuất nên mới quay trở về.

Cô là người ngoan ngoãn nghe lời nhất, nếu không chịu ấm ức, nhất định sẽ không tùy hứng chạy về nhà.

Trần Vân mở chiếc bánh mì do bà nội đưa cho, vừa ăn vừa khóc.

Mới cách đây một tháng họ còn ngồi đối diện nhau như thế này.

Sau khi Trần Vân ăn bánh mì và uống nước xong, bà cụ liền hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì ? Chị họ bắt nạt con sao?”

Trần Vân lắc đầu, nói với bà nội lý do cô đã nghĩ trên đường về: “Không phải, là chị họ… chị ấy ra ngoài du lịch, hàng ngày anh rể đều đi làm, không cần con giúp đỡ nên con trở về trước, sau này chị họ về thì tính sau.”

“Ồ, vậy nó có tốt với con không? Có sai khiến con như giúp việc thật sự không?”

“Không, chị họ đối với con rất tốt, còn mua quần áo cho con, con có phòng riêng để ở, đồ ăn cũng giống họ, bà nội, bà đừng hỏi nữa, bà ở nhà có ổn không? Ở nhà một mình có tiện không? Không có con chăm sóc bà có ăn uống đầy đủ không?”

“Con bé ngốc này, bà nội của con chỉ là thị lực kém nhưng thân thể vẫn còn tốt lắm, con đi rồi bà không làm ruộng nữa, chỉ đi lấy ít rau ngoài vườn về ăn thôi, bà đang lo bà không thể tự mình đi chợ nhưng bạn trai con lại cho người đều thăm bà, còn mang theo rất nhiều đồ ăn, đúng rồi, sao con không dẫn bạn trai về cùng?”

“Anh ấy… anh ấy công việc bận rộn, lúc về con cũng không nói cho anh ấy biết, cho nên anh ấy không biết.” Trần Vân chỉ có thể tiếp tục nói dối.

Quả nhiên, con người không thể nói dối, một lời nói dối cần được bù đắp bằng một lời nói dối khác.

Lúc trước anh rể nói dối rằng anh là bạn trai của cô để làm bà vui, nên giờ cô lại phải nói dối để lấp đầy lời nói dối trước đó.

Bà nội không hề nghi ngờ, biết cháu gái phải đi cả ngày mới về đến rất mệt nên vội vàng dọn dẹp phòng phía bắc, bảo cô đi ngủ trước.

Trần Vân đi về phía gian nhà phía bắc.

Căn phòng phía bắc chiếm phần lớn không gian, dùng để chứa lúa thóc, ở trong góc kê cho cô một chiếc giường, nhưng vì trong nhà bán thóc, bán lương thực nên chiếc giường duy nhất của cô chỉ ở một góc nhỏ phía bắc.

Cô trước kia đã nằm trên giường này vô số lần nghĩ đến cảnh mình bước ra khỏi vùng núi nhỏ này, nhưng không ngờ một tháng sau cô lại trở lại

Nhưng cô lại cảm thấy ngôi làng nhỏ trên núi này tốt đẹp vô cùng.

Nằm trên chiếc giường nhỏ quen thuộc, cô cảm thấy vô cùng thoải mái, ngồi trên xe cả một ngày, thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi, giờ đây nằm trên chiếc giường gỗ này, cô cảm thấy vô cùng thoải mái.

Cô thở phào nhẹ nhõm, quay người sang một bên nhắm mắt ngủ, nhưng hình ảnh Tần Hạo Nam lại không khỏi hiện lên trong đầu cô.

Anh rể về nhà không tìm thấy cô có phải sẽ lo lằng không? có phải sẽ buồn không?

Bình luận (0)

Để lại bình luận