Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh có vì cô mà cãi nhau với chị họ không?

Cô cũng cảm thấy mình suy nghĩ quá nhiều, đúng như lời chị họ nói, cô không khác gì những người phụ nữ mà anh rể từng quan hệ trước đây, chỉ khác là cô có cảm giác mới mẻ mà thôi.

Anh trong lúc nhất trời chắc chắn sẽ khó chấp nhận, nhưng sau vài ngày mọi chuyện sẽ ổn thôi, qua vài ngày nữa anh sẽ lại có người phụ nữ mới…

Sáng sớm hôm sau, Trần Vân thức dậy và giúp bà dọn dẹp sân, bà nội nuôi rất nhiều gà, vịt và vài con thỏ, hàng ngày đều phải chăm sóc và cho chúng ăn.

Cô vừa ra đã thấy trong vườn có rất nhiều cỏ, đợi lát nữa nhất định phải dọn dẹp lại.

Cô vừa bước ra thì đã nghe thấy một giọng nói rất quen thuộc từ bên ngoài truyền đến: “Xin hỏi đây có phải là nhà của Trần Vân không?”

“Đúng vậy, cậu là?” Bà nội nhìn người đàn ông diện mạp bất phàm trước mặt, so với chàng trai lần trước tới còn khí phách hơn, đẹp trai hơn.

Tần Hạo Nam khiêm tốn mỉm cười, quay người từ trong xe lấy ra rất nhiều quà: “Bà nội, cháu là bạn trai của Trần Vân, tên Tần Hạo Nam.”

“Bạn trai của Vân Vân?” Bà cụ ngạc nhiên, Vân Vân không phải nói rằng con bé không nói với bạn trai về việc quay về sao?

Trần Vân nhanh chóng từ trong nhà đi ra, liền nhìn thấy Tần Hạo Nam đứng bên ngoài, trên mặt anh tươi cười, thân hình cao lớn, bức tường ngăn cách chỉ tới đùi anh, anh chỉ cần khẽ nhấc chân là có thể đi vào.

“Vân Vân!” Tần Hạo Nam cuối cùng cũng nhìn thấy cô, anh không thèm để ý tới những thứ khác, liền một bước bước qua bức tường đi vào.

Trần Vân xoay người trở về nhà, trong lòng vô cùng bồn chồn, sao anh có thể tìm được nhanh như vậy?

“Bà nội, những thứ này là đều là tặng cho bà, lần này cháu đến vội, không mang theo gì khác, mong bà có thể nhận những thứ này trước.” Tần Hạo Nam nhét tất cả đồ đạc vào tay bà cụ, sau đó xoay người đi vào nhà.

Trần Vân vẫn đang đứng trong phòng, thân mình lập tức bị ai đó từ phía sau ôm lấy.

“Vân Vân… em thật độc ác, em cứ thế bỏ đi mà không nói một lời!” Anh lái xe suốt đêm vội vàng lao tới đây chỉ để tìm cô và yêu cầu cô giải thích.

“Em, em có viết một tờ giấy.” Trần Vân cúi đầu, không biết phải đối mặt với anh như thế nào.

“Đúng vậy, chỉ viết một tờ giấy đã muốn đuổi anh đi? Em coi anh là cái gì? Là lừa hay là ngựa? Dùng xong một cước là có thể đá văng sao?” Anh nghiến răng nghiến lợi nói, giống như người chồng tốt bị ruồng bỏ đến chỉ trích người vợ tệ bạc.

“…” Trần Vân im lặng, rõ ràng là anh dùng chán cô rồi, không cần cô nữa.

“Vân Vân, con con không mau rót nước cho Hạo Nam đi.” Bà nội hai tay xách đồ đi vào nhà, thậm chí còn không thèm chống gậy.

Trần Vân lập tức thoát khỏi vòng tay của Tần Hạo Nam, đi rót cho anh một cốc nước.

Trước mặt bà, cô vẫn phải diễn thật tốt.

Tần Hạo Nam mỉm cười, lấy lòng bà nội: “Bà ơi, lẽ ra cháu phải đến gặp bà sớm hơn, nhưng công việc quá bận, không thể buông được nên đành trì hoãn cho đến nay.”

“Xem cháu này, người trẻ tuổi các cháu nên bận rộn công việc, làm việc chăm chỉ mới đúng, lại nói, trước đây không phải cháu đã nhờ bạn bè đến gặp bà sao? Bà đã già, cũng chỉ có cháu và Vân Vân quan tâm, cháu ấy, cứ chăm sóc Vân Vân cho tốt là bà yên tâm rồi.” Bà cụ rất hài lòng với cháu rể ăn nói lịch sự và đẹp trai này.

Bà không ngờ rằng Vân Vân lại có thể tìm được một người tốt như vậy.

Tần Hạo Nam liếc nhìn Trần Vân, đắc ý mỉm cười: “Vâng, bà nội, cháu sẽ nghe lời bà.”

“Bà ơi, anh ấy không phải…”

“Bà ơi, thực ra cháu đến đây vì cháu và Vân Vân cãi nhau, cô ấy chạy về không nói một lời, làm cháu sợ chết khiếp, lẽ ra cháu không nên chọc giận cô ấy nên cháu đến đây để xin lỗi cô ấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận