Chương 84

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 84

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tần Hạo Nam, chúng ta vốn không phải là… dù sao hiện tại em không muốn, tiền của anh cũng không có lấy, mau thả em ra.”

“Sao em lại nói như vậy? Anh yêu em là thật, muốn cưới em cũng là thật, nếu em để ý chuyện của Trần Mỹ Lệ, anh đã xử lý xong rồi.”

Trần Vân giật mình đổ mồ hôi, cô sợ bà nội nghe được những lời này, nếu bà nội biết được cô cùng chị họ…

Cô sợ làm bà tức giận.

Trần Vân trực tiếp mở rèm cửa đi ra ngoài, không tiếp tục ở cạnh anh nữa.

Bà nội đang nhổ rau trong vườn: “Vân Vân, lấy rổ tới đây, Hạo Nam có lẽ chưa ăn gì đâu, con mau lấy rau, trứng đi nấu cho nó bát mì đi, mau lên.”

Bà nội còn rất thương Tần Hạo Nam, thấy anh sáng sớm đã lái xe tới đây, biết anh nhất định là đi cả đêm, mà trên đường đi tới chỗ xa xôi hẻo lánh này nhất định không có chỗ nào bán đồ ăn tử tế.

Bà đoán rằng anh vẫn còn đói.

Trần Vân quay người, chỉ thấy Tần Hạo Nam đứng ở cửa, trên mặt mang theo nụ cười lấy lòng: “Cám ơn bà nội.”

Anh thật sự chưa ăn gì, không những chưa ăn mà còn chưa ngủ.

Trần Vân làm cho anh một tô mì, so với tô mì mà anh từng ăn trước đây thì tô mì này chỉ có một quả trứng và mấy cọng rau, không thể so sánh nhưng lại được cái tươi ngon.

“Ăn đi, chỉ có thế này thôi, ăn xong anh lái xe về đi, em đã nói rõ rồi, em muốn ở cùng bà nội, sẽ không quay lại.”

“Em không quay lại thì sao anh phải quay lại? Anh đến đây để tìm em, nếu em không đi thì anh cũng sẽ không đi.” Tần Hạo Nam cắn một miếng mì, sợi mì mềm mại, đàn hồi mang đậm mùi bếp lửa, trứng rất thơm, rau cũng rất ngon, rất tươi, anh cắn thêm hai miếng nữa rồi nói: “Ngon quá.”

Trần Vân cảm thấy anh rất không nói lý: “Anh định ở đây mãi sao? Em sẽ không trở về, chẳng lẽ đến công ty anh cũng không quan tâm đến?”

“Cùng lắm thì trả lại công ty cho cha anh, anh ở chỗ này với em, chờ khi nào em muốn theo anh trở về thì chúng ta lại đi.” Tần Hạo Nam vốn đến để tìm cô, nếu cô không đi thì anh cũng không có ý định rời đi.

Anh cảm thấy người nên tức giận đáng lẽ phải là anh, cô không nói một lời mà bỏ anh lại rời đi, vậy mà bây giờ anh lại phải ăn nói khép nép với cô, chờ cô đồng ý đi cùng anh thì mới được.

Anh bất lực lắc đầu cươi khổ, đúng là nghiệp quật, có lẽ trước đó anh quá trăng qua nên ông trời cử Vân Vân đến để trừng phạt anh.

Trần Vân không ngờ Tần Hạo Nam sẽ nói như vậy, cô cũng không biết trả lời thế nào, chỉ có thể giậm chân, xoay người đi ra cửa.

Vào buổi tối, Trần Vân nấu hai món ăn, cơm nước xong xuôi, Tần Hạo Nam chủ động giới thiệu hoàn cảnh gia đình của mình với bà nội, nhưng vì chột dạ nên đã lược qua đoạn đã từng kết hôn với Trần Mỹ Lệ.

Trần Vân ngồi bên cạnh nghe được thì ngáp một cái, anh giới thiệu như vậy, những người không biết còn tưởng rằng anh tới cầu hôn.

“Vân Vân buồn ngủ rồi à? Vậy thì đi ngủ với bà, Hạo Nam à, đành ủy khuất cháu đi phòng phía bắc ngủ vậy, chỗ đó vốn là giường của Vân Vân, nếu cháu đã tới thì để Vân Vân ngủ với bà, cháu chịu khó ở đó một đêm.” Bà đứng dậy, đi lấy thêm một chiếc chăn bông.

“Bà nội!” Tần Hạo Nam đứng ngồi không yên, trực tiếp đứng lên: “Kỳ thực cháu và Vân Vân…”

Trần Vân trừng mắt nhìn anh.

Bà nội quay đầu lại: “Sao thế?”

“Thật ra cháu và Vân Vân đã sớm ở cùng một chỗ, cháu muốn ngủ ở phòng phía bắc với Vân Vân.” Tần Hạo Nam đưa tay ra ôm Trần Vân.

Trần Vân dùng cùi chỏ huých anh, mặt cô đỏ bừng: “Anh nói bậy cái gì vậy!”

Bà nội vỗ trán: “Xem bà này, vậy được rồi, bà đi lấy thêm chăn cho cháu, ban đêm trời trở lạnh, các cháu đi phòng phía bắc ngủ đi, cái xương già này cũng buồn ngủ rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận