Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Vân muốn vùng vẫy, nhưng Tần Hạo Nam lại vùi đầu vào ngực cô, giọng anh có hơi mệt mỏi: “Đừng cử động, để anh ôm em ngủ một lát. Anh đã lái xe cả đêm nên giờ anh thực sự rất mệt mỏi.”

Lòng Trần Vân lập tức mềm nhũn, cho phép anh ôm mình, cô cũng bị giày vò mệt mỏi rồi, không lâu sau cũng đã ngủ theo anh.

Bình minh ngày hôm sau, Trần Vân đột nhiên mở mắt ra, liếc nhìn mặt trời bên ngoài qua cửa sổ, cô thật sự ngủ quên rồi!

Tần Hạo Nam chết tiệt, anh giày vò thật khiến cô mất mặt!

Trần Vân đứng dậy, mới phát hiện Tần Hạo Nam đã không có ở trong phòng từ sớm, vậy mà lại dậy sớm hơn cả cô? Anh không ngủ cả đêm qua ư!

Vừa định đi ra ngoài, cô đã nghe thấy giọng bà nội ở ngoài cửa.

“Số Vân Vân cũng thật khổ, nhà thì nghèo, cha mẹ con bé muốn ra ngoài làm việc để kiếm tiền, ngồi xe buýt lại bị tai nạn xe cộ, cả xe chết hết ba người, thì trong đó có hai người là bố mẹ của Vân Vân. Mà lúc đó xe buýt bị cho là chở quá tải, bảo hiểm không chịu bồi thường, tên tài xế kia không có tiền bồi thường bèn bỏ chạy, chuyện này cũng đành bỏ mặc như thế. Sau này, khi con bé học cấp ba, gia đình thực sự không còn tiền nữa nên con bé bèn bỏ học, làm đồ thủ công với bà để kiếm thêm thu nhập phụ giúp chi phí sinh hoạt cho gia đình… haiz… cậu nói xem, con bé tốt như vậy, sao số nó lại khổ thế chứ?

“Bà nội yên tâm. Sau khi Vân Vân kết hôn với cháu, cháu sẽ không bao giờ để cô ấy phải chịu tủi thân nữa. Cháu nhất định sẽ cho cô ấy một cuộc sống tốt nhất, khiến cô ấy hạnh phúc.”

“Bà tin cháu, chỉ dựa vào việc cháu lái xe cả đêm đến đây để tìm con bé vì đã hai đứa đã cãi nhau thì bà đã biết cháu sẽ đối xử tốt với con bé. Bà chỉ là… chỉ là không kìm được muốn nói chuyện nhiều hơn với cháu, để cháu có thể biết được trước đây con bé đã trải qua cuộc sống khó khăn như thế nào, để sau này cậu đối xử tốt hơn với con bé. Con bé rất đơn thuần, không biết làm chuyện gì xấu đâu, cháu cứ yên tâm.” Bà nội dặn đi dặn lại nhiều lần, cũng chỉ sợ cuộc sống sau này của Vân Vân sẽ không tốt.

“Cháu sẽ đối xử tốt với cô ấy, cả đời này cháu chắc chắn sẽ đối xử tốt với cô ấy.”

Trần Vân nghe xong cảm thấy có chút cảm động, cô nén nước mắt vào trong, đẩy cửa đi ra ngoài.

Thấy Tần Hạo Nam âu phục, áo sơ mi, tay áo được xắn lên, ngồi trên chiếc ghế đẩu bằng gỗ, trên tay còn cầm con gà chưa được vặt lông.

Trần Vân đứng hình: “Anh đang làm gì vậy?”

“Bà nội nói anh lái xe cả đêm đến đây chắc chắn rất mệt, bảo anh giết một con gà mái để tẩm bổ…” Sau đó, anh lại không thể để bà cụ ngồi đây vặt lông gà, nên đành làm việc này.

Anh chưa bao giờ thấy cảnh giết gà trong đời, chứ đừng nói đến việc vặt lông gà, anh chỉ có thể bấm bụng làm tiếp, để bà nội đứng bên cạnh hướng dẫn cho anh, nhưng cho dù như vậy, con gà trong tay anh vẫn chết một cách không hề có tôn nghiêm, thảm thương không nỡ nhìn.

“Anh đừng làm nữa, để em làm đi.” Trần Vân biết anh không biết làm việc này.

“Anh làm là được rồi, anh cũng đã học được cách làm rồi, em đừng làm nữa, dính bẩn tay em đấy, em giúp bà nội dọn dẹp nhà cửa đi.”

Tần Hạo Nam không nỡ để bảo bối của mình cầm một con gà chết vặt lông, dù gì anh cũng là đàn ông, việc vặt lông gà này cứ để anh làm đi.

“Cháu cứ để Vân Vân làm đi, bà thấy cháu làm cũng không quen tay, mấy người sống trong thành phố như cháu chắc cũng chưa từng làm qua việc này.” Bà nội cũng nói thêm vào.

“Không cần đâu bà nội, cháu học làm mọi thứ rất nhanh, không cần để Vân Vân làm đâu, con sẽ làm xong ngay thôi.”

Trần Vân không nhịn được cười, nhìn dáng vẻ anh mặc một thân đồ Âu dùng sức vặt lông gà, thậm chí anh còn đi cả giày da.

Bình luận (0)

Để lại bình luận