Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quả thực là không hợp nhau.

Bà nội biết rằng anh quan tâm đến Trần Vân nên cũng không nói thêm gì nữa, chống gậy đi ra vườn hái rau .

Vất vả mãi mới làm xong gà thì lại đến hầm canh gà, Tần Hạo Nam thật sự không biết làm việc này, chủ yếu là anh sợ hầm hỏng thì sẽ lãng phí con gà mái già này.

“Vậy để anh nhóm lửa cho.” Tần Hạo Nam chuyển chiếc ghế nhỏ ra trước bếp lò để ngồi chờ Trần Vân sai bảo.

Trần Vân cũng không hề khách khí, nếu anh đã muốn làm thì cô sẽ để cho anh làm.

Từ nhỏ Trần Vân và bà nội đã sống nương tựa vào nhau, cô có thể làm mọi việc trong nhà, thái thịt nấu ăn cũng đều là sở trường của cô.

Cô đốt củi rồi đặt vào trong bếp: “Anh cứ bỏ củi vào bên trong đi, nhưng không được bỏ đầy quá, nếu không lửa bến trong bếp lò sẽ không mạnh.”

“À, được.” Trước đây Tần Hạo Nam chưa bao giờ được nhìn thấy cách nấu ăn thô sơ như này chứ đừng nói là nấu thử.

Anh nhìn đống củi cũng vẫn không biết phải bắt đầu làm từ đâu, học dáng vẻ đút củi của Trần Vân nhưng lại phát hiện ra đút không vào, anh chỉ có thể đút cái này vào rồi lại bỏ cái kia ra, chuyển đi chuyển lại cũng mất nửa ngày.

Chờ Trần Vân thêm nước vào thì trán Tần Hạo Nam cũng mướt mát mồ hôi.

Cô nhìn gương mặt tuấn tú dính đầy nhọ nồi của anh, cúi đầu nhịn cười nhưng vẫn cười ra tiếng.

“Em đang cười anh sao?” Tần Hạo Nam sờ lên mặt mình, không ngờ tay anh cũng đen, sờ chỗ nào trên mặt thì chỗ đó đều trở thành màu đen.

Anh chỉ có thể lao tới vại nước bên cạnh để soi, cũng cảm thấy bộ dạng này của mình có chút buồn cười.

Trần Vân lấy nước cho anh rửa mặt.

“Xem ra không phải ai cũng giỏi làm mấy việc như này, ít nhất là anh không làm được.”

Tần Hạo Nam lau mặt sạch sẽ, nhìn thấy bà nội vẫn chưa quay trở lại liền ôm eo Trần Vân kéo về phía mình: “Sau này cũng không cho em làm.”

“Anh mau bỏ tay ra!” Trần Vân đánh vào cánh tay của anh, không đau nhưng lại khiến anh cảm thấy ngứa ngáy.

Trước đêm qua thì cô không hề làm những hành động như vậy với anh, nhưng anh cảm thấy từ sau đêm qua thì dường như cô càng thân thiết với anh hơn.

Vừa đánh vừa cắn.

Trong mắt còn toát ra vẻ hờn dỗi.

Tần Hạo Nam nhịn không được mà nghĩ chẳng lẽ mình có máu M, bị đánh mà còn vui vẻ như thế.

Một bát canh gà đơn giản cùng với đĩa màn thầu nóng hổi và một đĩa rau xanh xào là đã có một bữa ăn đơn giản.

Mặc dù không quá cầu kỳ nhưng Tần Hạo Nam ăn rất ngon miệng.

Cơm nước xong xuôi, bà nội mang quà mà Tần Hạo Nam ra: “Thanh niên các con kiếm tiền cũng không dễ dàng gì, mang tới nhiều như vậy bà cũng không ăn hết, cứ mang về đi, khi nào đi làm vội quá không nấu cơm được thì lấy ăn.”

“Bà nội…”

“Đi đi, bạn trai con tới đón con rồi kìa, đừng làm rộn nữa, khi nào rảnh thì về thăm cái thân già này, nếu không rảnh thì cũng không cần trở về, đừng lo lắng cho bà, phải chăm sóc bản thân thật tốt và sống cuộc sống thật vui vẻ, con đã biết chưa?” Giọng nói của bà nội nghẹn ngào, bà cũng không nỡ chia xa cháu gái của mình, nhưng ai cũng phải sống tốt phần đời của mình, bà đã liên lụy đến cháu gái mình.

“Bà nội, bà nói gì vậy? Không phải là nói con về chăm sóc bà sao, con không đi.” Trong lòng Trần Vân vô cùng khó chịu, cô là do bà nội nuôi lớn, nhưng khi lớn lên lại phải rời xa bà, cô không muốn!

“Con cũng không thể sống mãi bên bà được, con cũng có cuộc sống của riêng mình, cũng không phải là nói không cho con về thăm bà, bà vẫn ở đây, nếu con nhớ bà thì cứ trở về thăm.”

“Dù sao thì con cũng không đi, con không muốn ra ngoài… Con muốn ở cùng một chỗ với bà, ai thích đi thì cứ đi đi.” Lời này của Trần Vân mang theo chút tức giận, lúc Tần Hạo Nam nói cũng thật dễ dàng, nói muốn cùng mình sống ở đây, thế nhưng mới chỉ có một buổi tối, bà nội muốn mình đi mà anh cũng không nói gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận