Chương 95

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 95

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nếu như chị ấy phải sống một mình suốt quãng đời còn lại, thì ít ra chị ấy còn có tiền, sẽ không bị người ta bắt nạt, không phải sống một cuộc đời khốn khổ.

“Được! Em đã nói như vậy, thì anh sẽ theo nghe lời của em, Nếu cô ta vui vẻ ly hôn, anh sẽ bồi thường cho cô ta, còn nếu không… Đưa ra tòa, cô ta sẽ không lấy được gì cả.”

Trần Vân nhíu mày, nhẹ nhàng gật đầu: “Vậy được rồi, anh có thể nói rõ ràng với chị ấy.”

Tần Hạo Nam bị cô chọc cười, nhéo khuôn mặt của cô: “Em nha, lúc nào cũng nghĩ cho người khác, nếu không phải cô ta quay về nói gì đó với em, em tuyệt đối sẽ không rời đi như vậy đúng không?”

Thật ra anh cũng đã đoán ra được, nhất định là Trần Mỹ Lệ giở trò gì đó, nếu không thì làm sao một bảo bối ngoan ngoãn lại có thể dứt khoát rời đi như thế.

Trần Vân lắc đầu: “Không có gì, chị họ không có nói gì đâu, thật đó.”

“Bây giờ em vẫn chưa chịu nói cho anh biết đấy à?”

“Chị ấy nói…Em với những người phụ nữ mà anh từng chơi trước kia, không có gì khác nhau.”

Tần Hạo Nam có chút hoảng hốt, nắm lấy tay cô: “Đừng nghe cô ta nói bậy, anh chưa bao giờ nghĩ thế, kể từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh chưa từng nghĩ em như vậy cả, anhh biết em khác những người phụ nữ kia. Là do anh ngày nào cũng lăng nhăng, gặp rất nhiều phụ nữ, tôi mới là người bẩn… Chỉ cần em đừng ghét tôi là được rồi, anh hứa từ giờ trở đi sẽ hết lòng vì em.”

“Em biết, em biết.” Trần Vân bị làm cho có chút xấu hổ, may mắn là bà nội được người ta dẫn đi nhìn ban công.

“Vậy em có chê anh bẩn không? Có ghét anh vì trước đây từng có rất nhiều phụ nữ không? Cho dù anh mang bao cũng không chấp nhận được sao?” Tần Hạo Nam có chút bất an dò hỏi, anh thật sự sợ rằng Trần Vân biết về quá khứ hoang đường của mình, sẽ cảm thấy mình kinh tởm.

“Em quan tâm thì có ích lợi gì sao? Có thể thay đổi được gì à? Chuyện đã thành sự thật thì không thể thay đổi.” Trần Vân liếc anh một cái, cảm thấy ở một mình với anh nữa rất nguy hiểm, nên xoay người rời đi.

Tần Hạo Nam theo sát phía sau nói: “Anh biết em chê anh bẩn, anh đã từng lăng nhăng, ngủ với rất nhiều phụ nữ, anh sai rồi, anh dơ bẩn, nhưng anh có thể cam đoan trong lòng anh sẽ không bao giờ có người khác, sau này anh cũng chỉ có một mình em, chỉ lên giường với em mà thôi.”

Trần Vân dừng bước, đưa tay bịt miệng anh lại: “Em biết rồi mà, anh đừng nói nữa, còn có người khác ở đây!”

Tần Hạo Nam nắm lấy tay cô, hôn một cái: “Được rồi, anh không nói gì nữa.”

Trợ lý nhỏ ở ngoài ban công thỉnh thoảng quay đầu lại thì nhìn thấy cảnh tượng này, còn tưởng là mình gặp ma rồi, tổng giám đốc nhà mình từ khi nào đã biến thành người có bộ não yêu đương thế kia?

Tần Hạo Nam sống nhiều năm vậy rồi, đây là lần đầu tiên anh ý thức được mình muốn bị người khác thao túng như thế.

Bà nội rất hài lòng với căn nhà này, bà càng hài lòng hơn khi cháu gái bà đã tìm được một người bạn trai đáng tin cậy, sau này bà sẽ không phải sống cuộc đời vất vả như vậy nữa.

Tần Hạo Nam cũng rất quan tâm đến bà nội, biết bà mắc bệnh mãn tính, nên ngay lập tức tìm bác sĩ giỏi nhất, sắp xếp một phòng bệnh VIP, để bà nhập viện khám sức khỏe.

Điều duy nhất Trần Vân không yên tâm chính là thân thể của bà nội, bây giờ được Tần Hạo Nam sắp xếp ổn thỏa cả rồi.

Sau khi Tần Hạo Nam sắp xếp đưa bà nội vào bệnh viện, anh đưa cô về nhà trước, tiếp đó lại bị gọi đi vì chuyện của công ty.

Trần Vân ở một mình trong căn nhà rộng lớn, vẫn cảm thấy rất không thực tế, một căn nhà lớn như vậy, được trang trí đẹp mắt như thế, sau này lại là nhà của cô.

Thật ra cô không quan tâm Tần Hạo Nam không viết tên cô vào giấy chứng nhận bất động sản, điều cô quan tâm là Tần Hạo Nam có chịu cho cô một căn nhà như vậy để ở hay không, so với căn nhà nhỏ giống như nhà kho ở nông thôn, một căn nhà như thế này là điều mà cả đời cô có nằm mơ cũng không thể với tới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận