Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh đừng… Sao lại vội vàng quá vậy? Bên chị họ nói sao rồi?” Trần Vân chặn cái tay đang làm bậy của anh lại, thật ra cô có hơi bận tâm chuyện này, nếu chị họ của cô không chịu ly hôn thì phải làm sao bây giờ?

Chị họ mà biết mình quyến rũ chồng chị ấy thì sao đây?

Liệu chị ấy có ghét mình không? Chắc chắn là ghét rồi.

“Em để ý đến cô ta làm gì? Anh đã cho cô ta một năm thịnh vượng và giàu có.” Tần Hạo Nam cảm thấy rất mất hứng khi nhắc đến người phụ nữ kia.

Trần Vân nhìn anh, không nói gì nữa.

Tần Hạo Nam thở dài: “Hôm nay anh bận quá, chưa có thời gian tìm cô ta, nhưng anh đã gọi điện cho cô ta rồi, cô ta tạm thời không đồng ý ly hôn hay dọn ra khỏi biệt thự, còn la hét muốn tìm em, anh đã nói với cô ta đây không phải việc của cô, cho nên em không cần lo lắng mấy chuyện này nữa, để tôi xử lý là được rồi.”

“Anh đã nói là sẽ bồi thường cho chị họ…”

“Anh biết rồi, anh biết rồi, rõ ràng em là vợ anh, tại sao lại hướng cùi chỏ ra bên ngoài vậy?” Nếu là người phụ nữ khác, chắc chắn đã cãi nhau tranh giành rồi, nhưng đến lượt cô, thì lại cố gắng hết sức để đẩy ra ngoài.

“Ai là vợ anh chứ? Em còn chưa đồng ý gả cho anh đâu, đừng cứ mở miệng gọi em là vợ.” Da mặt Trần Vân rất mỏng, cho dù có kết hôn với Tần Hạo Nam, có lẽ anh gọi như vậy thôi cô cũng đỏ mặt rồi.

Hơn nữa, bây giờ hai người vẫn chưa thống nhất được chuyện gì cả.

Tần Hạo Nam không chịu: “Rõ ràng là em đã đồng ý gả cho anh rồi, bây giờ lại muốn đổi ý sao? Được rồi, tiểu lừa gạt này, em lại lừa dối anh phải không?” Tần Hạo Nam nói vừa xong, đã cởi quần áo của cô ra.

“A ưm… Anh đừng cởi ra… Em chưa từng nói muốn gả cho anh mà!” Trần Vân có phản kháng cũng vô dụng, tất cả đồ ngủ của cô đều bị anh lột sạch, anh biết chính xác cách cởi ra và mặc vào của bộ đồ ngủ này.

Tần Hạo Nam lăn lộn một hồi, Trần Vân ở trong chăn đã bị cởi sạch sẽ.

Tần Hạo Nam cũng cởi áo ngủ ra, hai cơ thể trần trụi ôm lấy nhau, Tần Hạo Nam cúi đầu ngậm lấy môi cô, nhiệt tình hôn.

Đầu lưỡi chui vào trong miệng cô, điên cuồng cướp lấy không khí của cô, cứ như là muốn làm cô ngạt thở mà chết, nhưng mà đến khi cô thật sự ngạt thở thì lại buông cô ra, cho cô hít thở không khí trong lành.

“A ha… Đừng cắn mà.”

Tần Hạo Nam lại ngậm lấy núm vú của cô, vừa mút vừa cắn, khiến cho đầu vú nho nhỏ của cô vừa lớn vừa cứng lên.

Tần Hạo Nam nhả núm vú của cô ra, nhìn núm vú đỏ thắm còn dính nước miếng trong suốt của mình, đôi mắt tối lại: “Em đoán xem, đến lúc em sinh con, có phải đôi vú này sẽ chảy sữa ra không nhỉ?”

“Anh không phải đã tránh thai rồi sao? Trần Vân khó hiểu, nhìn anh.

“Hôm nay anh đến bệnh viện tháo ra rồi, có thể cho em mang thai.”

Trần Vân nghĩ, hôm nay anh rốt cuộc là làm bao nhiêu việc, còn có thể nhân tiện đi bệnh viện làm phẫu thuật.

Cô hơi phát cáu, nói: “Cho dù có tháo ra rồi, em cũng không muốn sinh con cho anh, em có nói là sinh cho anh đâu.”

“Em không sinh con cho anh, vậy thì định sinh cho ai? hửm?” Tần Hạo Nam ghét nhất những lời như thế này của cô, cứ như thọc dao vào lòng anh vậy. Cô chỉ toàn nói những thứ anh không thích nghe, thật là đáng giận mà.

Anh duỗi tay vào dưới người cô, nhéo tiểu huyệt của cô một cái.

“A…”

“Cái đồ vô lương tâm, mỗi ngày chỉ biết cắm đao vào lòng anh thôi.” Anh không tin cô không biết anh muốn điều gì.

Nhưng mà thứ anh muốn, cô cứ nhất định không cho.

“Em có nói là sẽ sinh cho người khác đâu!” Trần Vân cãi lại, cho rằng anh thật sự hiểu lầm cô muốn sinh con với người khác.

Lời này làm Tần Hạo Nam vui hơn hẳn, anh hôn cô một cái thật mạnh: “Anh biết vợ anh không nỡ bỏ rơi anh mà.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận