Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tần Hạo Nam đem côn thịt áp sát vào miệng cô, ánh mắt thâm trầm, anh thấp giọng nói: “Liếm sạch sẽ cho anh!”

Trần Vân ngoan ngoãn vâng lời, há miệng, lè lưỡi liếm hết tinh dịch ở phần đầu côn thịt.

Trần Vân oán hận nhìn anh.

Tần Hạo Nam sau khi thưởng thức xong liền ôm cô vào lòng, lấy giấy lau đi vết tinh dịch còn sót lại trên mặt cô.

“Bé ngoan, giỏi lắm, em làm cho anh cảm thấy thật dễ chịu.” Tần Hạo Nam hôn lên môi cô.

“Đừng… bẩn…”

“Sao có thể bẩn được? Em không ngại ăn côn thịt và tinh dịch của anh, vậy sao anh có thể ghét bỏ em? Em yêu, em tuyệt vời lắm, cuộc làm tình vừa rồi quá kích thích.” Tần Hạo Nam hôn dỗ dành cô một lúc, sợ cô sẽ tức giận.

Vừa rồi anh có chút… quá đáng, nhưng bộ dạng cô ngoan ngoãn như vậy thật sự khiến thú tính của anh lộ ra, anh không nhịn được.

Cảm giác này thật tuyệt, sẽ thật tuyệt nếu cô luôn ngoan ngoãn như vậy khi hai người làm tình.

“Anh đã hài lòng chưa? Như vậy đã đủ chưa? Ngày mai em còn phải đến bệnh viện đón bà nội đấy.” Trần Vân phàn nàn.

Khi anh dày vò cô, thật sự không nhẹ cũng không nặng, cô chỉ ước mình có thể bị dày vò đến chết dưới thân anh, toàn thân cô như muốn rã rời sau mỗi lần làm tình xong.

Tần Hạo Nam ngượng ngùng cười: “Để anh đưa em đi tắm.”

“Không, em sẽ tự đi.” Trần Vân sợ lát nữa hai người tắm cùng nhau sẽ xảy ra chuyện không có lợi cho mình nên nhanh chóng từ chối, mặc kệ cơn đau trên cơ thể, cô nhanh chóng xuống khỏi giường rồi chạy vào nhà tắm.

Tần Hạo Nam nhìn theo bóng lưng cô, không khỏi cười nhẹ, nhớ lại cảnh ân ái mãnh liệt và hưng phấn vừa rồi của hai người.

Tần Hạo Nam cuối cùng cũng hài lòng, khi lên giường anh ôm Trần Vân vào lòng, sau đó hai người chìm vào giấc ngủ sâu.

Khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, cơ thể Trần Vân đau nhức như thể bị một con lăn cán qua.

Vị trí bên cạnh cô đã trống không từ lâu, khi cô chạm vào đã thấy lạnh rồi.

Nghĩ đến tối qua cô buồn ngủ quá, dường như cô nghe thấy Tần Hạo Nam nói với mình, rằng sáng mai anh có cuộc họp quan trọng, phải đến công ty, họp xong anh sẽ quay lại cùng cô đi bệnh viện để đón bà nội.

Bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn cho cô, đều là những món mà cô thích nhất. Chắc chắn anh đã dậy từ sáng sớm và đi cả chặng đường để mua, bởi gần đây không có quầy nào bán món đậu hủ tẩm bột chiên này.

Trong lòng Trần Vân ấm áp, Tần Hạo Nam thật sự rất tốt với cô…

Cô không nên lúc nào cũng chọc giận anh. Nếu cô bỏ lỡ anh, có thể cô sẽ không bao giờ tìm được một người đàn ông yêu cô nhiều như vậy.

“Kính coong…’ có tiếng chuông cửa reo.

Cô tưởng là Tần Hạo Nam trở về, kinh ngạc vì mình còn chưa kịp đụng vào bữa sáng.

Cô mở cửa và nói: “Sao anh về sớm vậy…” Nhưng khi nhìn thấy người trước mặt, sắc mặt Trần Vân đột nhiên tái nhợt.

“Chị họ…” Người bấm chuông không phải Tần Hạo Nam mà là Trần Mỹ Lệ, dáng vẻ cô ta hăm dọa, đằng sau cô ta còn có bốn năm gã đàn ông lực lưỡng.

Trần Mỹ Lệ nhìn Trần Vân, nhìn thấy cô không còn là cô gái nông thôn quê mùa ngày trước nữa. Con gà lôi xấu xí ngày nào giờ đã thực sự lột xác hóa thành phượng hoàng. Cô ta tức giận đến mức giơ tay lên tát cô: “Con khốn! Tôi đối xử tốt với cô bao nhiêu, cô lại đi mê hoặc anh rể của mình. Cô nghĩ mình quyến rũ lắm đúng không? Cô còn dám cướp đi người đàn ông của Trần Mỹ Lệ tôi cơ mà!”

Trần Vân che nửa khuôn mặt tê dại vì bị tát của cô, lắc đầu trong dàn nước mắt: “Em không…”

“Không ư? Vậy nói cho tôi biết tại sao hiện tại Tần Hạo Nam lại nhất quyết ép tôi ly hôn? Con khốn này, nếu không nhờ có tôi, thì hiện giờ cô và bà nội chết tiệt của cô vẫn còn đang chờ chết ở trong thôn rồi. Không những cô không thấy biết ơn khi được tôi cứu vớt mà cô còn dám cướp đi người đàn ông của tôi!” Trần Mỹ Lệ không chịu buông tha chuyện này. Khi cô ta bước vào cửa và nhìn thấy mọi thứ được trang trí ấm áp trong phòng, cô ta càng cảm thấy chán ghét.

Bình luận (0)

Để lại bình luận