Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đập nát hết đi! Đập nát tất cả cho tôi!”

“Đừng, chị họ, em sai rồi, tất cả đều là lỗi của em, nhưng em thực sự không hề có ý muốn để anh rể ly hôn với chị. Chị… dù sao thì ban đầu hai người cũng không phải kết hôn vì tình yêu.” Trần Vân muốn cầu xin, muốn chị họ của mình không còn ôm mối hận thù này.

Trần Mỹ Lệ nghe được lời này, ánh mắt trở nên kinh hãi: “Xem ra anh ấy đã nói cho cô biết rất nhiều chuyện của chúng tôi.”

“Chị họ, em rất thích anh rể, anh ấy cũng thích em. Anh ấy nói hai người chỉ kết hôn vì lợi ích, không thể kéo dài được lâu. Chị họ… em đã vì chị mà bỏ đi một lần, em đã trả hết những gì em nợ chị rồi.”

Trần Mỹ Lệ vừa tức giận vừa cười, tiếng cười của cô ta vang lên nghe thật đáng sợ: “Cô cho rằng tôi sẽ để cô bỏ đi, để cô có thể cùng Tần Hạo Nam sống hạnh phúc hay sao?”

Trần Vân không hiểu cô ta có ý gì, bỗng một chiếc khăn mùi nồng nặc che lấy miệng và mũi của cô, trong chốc lát, cô đã bị bất tỉnh.

Khi tỉnh lại lần nữa, cô đã bị trói vào một chiếc giường sắt, xung quanh cô hiển nhiên là một tòa nhà bị bỏ hoang, bên cạnh là Trần Mỹ Lệ và bốn năm người đàn ông đang đứng bao quanh.

Trần Mỹ Lệ cầm con dao gọt hoa quả trong tay, chậm rãi gọt táo, thấy cô tỉnh lại, cô ta dùng giọng bình tĩnh nói: “Em tỉnh rồi à?”

“Chị họ, chị họ, chị đang muốn làm gì?”

“Trần Vân, cô thật sự không nên cấu kết với anh rể của mình, biến tôi thành một người phụ nữ bị bỏ rơi, chỉ để sống một cuộc sống tốt đẹp cho riêng bản thân cô. Tôi mà không có cuộc sống tốt đẹp yên ổn, cô nghĩ tôi sẽ để yên cho cô ư?” Trần Mỹ Lệ cắn một miếng táo, nhai rôm rốp.

“Chị họ, em đã nói rồi, thật sự không phải em… em chưa bao giờ nghĩ đến việc dụ dỗ anh rể của mình…” Trần Vân rất sợ hãi, bị trói vào giường sắt và đối mặt với bốn năm người đàn ông xa lạ có thái độ thù hằn với cô ở một nơi hoang vu như này, ai gặp phải tình huống này cũng sẽ sợ hãi như cô mà thôi.

“Đúng vậy, là tôi nhờ cô dụ dỗ anh rể của cô. Người đàn ông Tần Hạo Nam đó đã dạo chơi trong không biết bao nhiêu là vườn hoa, chưa bao giờ buông tha một bông hoa nào. Anh ấy là công tử ăn chơi sát gái chính hiệu, không bao giờ thực lòng yêu thích một người con gái nào. Làm sao mà tôi biết được anh ấy sẽ bị một đứa con gái nhà quê hèn hạ như cô quyến rũ chứ!”

Trần Mỹ Lệ tức giận nói, ném quả táo trong tay đi, cầm con dao găm trong tay bước đến gần Trần Vân, chĩa thẳng lưỡi dao sắc lạnh kề sát vào mặt cô.

Mặt Trần Vân đột nhiên tái đi vì sợ hãi: “Chị họ… đừng mà…”

“Là bởi vì khuôn mặt của cô à? Nhưng tôi cảm thấy dung mạo của tôi cũng không tệ. Có người phụ nữ nào Tần Hạo Nam chơi qua mà không xinh đẹp và có thân hình gợi cảm cơ chứ? Thân hình à…” Dường như Trần Mỹ Lệ đã nghĩ ra điều gì đó, cô ta nhìn vào phần thân dưới của Trần Vân: “Tôi quên mất, khi lần đầu lên giường với Tần Hạo Nam, cô vẫn còn trinh tiết, vì vậy mà anh ấy đã nghĩ cô trong sạch, nghĩ cô chỉ thuộc về anh ấy.”

“Không, chị họ, anh ấy chỉ ngẫu nhiên thích em thôi, còn em… em rất tiếc nuối cho chị họ, nhưng cho dù Tần Hạo Nam và em có chia tay thì hai người cũng không thể tiếp tục cuộc hôn nhân này được nữa. Tại sao chị lại cố chấp đến vậy? ”

“Cố chấp? Nếu không có cô, bây giờ tôi vẫn là bà Tần! Kể cả khi tôi không thể sinh con, tôi sẽ vẫn là bà chủ nhà họ Tần! Trần Vân, là tôi đã đánh giá thấp cô, cho nên, cô đừng trách tôi tàn nhẫn!” Trần Mỹ Lệ thật sự bị điên rồi, suy nghĩ của cô ta đã trở nên cực đoan, cho rằng mọi bất hạnh của cô ta đều là do sự xuất hiện của Trần Vân.

Bình luận (0)

Để lại bình luận