Chương 108

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 108

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô ta vẫn cảm thấy nếu không có sự xuất hiện của Trần Vân, cô ta có thể vẫn là Tần phu nhân, cả đời đều là Tần phu nhân!

“Không phải Tần Hạo Nam còn cho rằng cô rất sạch sẽ sao? Không phải cảm thấy cô xinh đẹp sao? Được rồi! Để tôi xem cô không còn sạch sẽ nữa thì anh ta sẽ làm sao đây, để tôi xem cô bẩn thỉu rồi thì anh sẽ chà đạp cô như thế nào.”

“Không, không, không! Anh ta không phải người xấu, cho dù cô có bẩn thỉu, anh ta vẫn có thể sẽ giữ cô lại để tận hưởng hạnh phúc, tôi muốn cô đừng bao giờ xuất hiện trước mặt anh ta nữa…” Trần Mỹ Lệ vẫy tay về phía đám đàn ông đằng sau: “Mấy người đi làm cô ta đi, tôi phải quay video lại, nhưng đừng chơi chết cô ta, để dành một hơi mà mua về Myanmar, tôi muốn cô ta sống không được, mà chết cũng không xong! Tôi muốn cho cô ta biết hậu quả của việc dám chống đối lại tôi!”

“Không! Chị họ, xin chị đừng vậy mà! Chị họ, chị họ …” Trần Vân vùng vẫy dữ dội, sợ chết khiếp, cổ tay cực kỳ đau đớn, cô vẫn không quan tâm mà cố gắng muốn thoát ra.

Đây là bốn năm tên đàn ông! Muốn làm trên người cô!

Trần Mỹ Lệ chính là muốn làm nhục cô, làm bẩn cô!

Cô không muốn, cô không muốn!

“Giết tôi đi, Trần Mỹ Lệ, giết tôi đi! Cô giết tôi đi!” Trần Vân nhìn mấy tên đàn ông từ từ đi tới, một người trong đó không nhịn nổi mà cởi bỏ quần áo của mình ra.

“Giết cô? Vậy chẳng phải quá dễ dàng cho cô rồi sao? Hiện tại tôi chỉ muốn nhìn thấy dáng vẻ giãy giụa trong tuyệt vọng của cô, yên tâm đi, tôi sẽ không để cô bị làm chết đâu, chỉ mới có năm tên đàn ông thôi mà, lần đầu chị đây tiếp khách là bị np đấy, mười tên đàn ông cùng một lúc luôn đó, tôi có chết đâu, sao cô lại không được cơ chứ.” Trần Mỹ Lệ châm một điếu thuốc, hút một hơi, ánh mắt như rắn độc, nhìn thẳng về phía cô.

“Không! Tôi không muốn! Tôi không muốn!”

“Cái đồ lẳng lơ, chỉ mới nếm thử mùi vị của Tần Hạo Nam thôi phải không, hôm nay chị đây sẽ yêu thương cưng, cho cưng nếm thử thêm vài tên đàn ông nữa, biết đâu khi đến Myanmar, cưng cũng có thể giỏi như chị đây, một lúc tiếp hơn mười khách thì sao.” Trần Mỹ Lệ không hề tỏ ra thương xót cô tí nào, thậm chí còn muốn giết cô!

“Không muốn, không muốn! Xin chị! Chị họ, xin chị thả tôi đi đi.” Trần Vân lắc đầu tuyệt vọng, nhưng đàn ông đã ở trên người cô, bàn tay to kinh tởm xoa bóp bộ ngực bị ngăn cách bởi lớp vải mỏng của cô.

Một tên khác thậm chí còn vén váy cô lên, cách quần lót xoa xoa tiểu huyệt của cô.

Cô chỉ cảm thấy rất đau đớn…

Tần Hạo Nam… Nếu là anh, em đã ướt từ lâu rồi, nhưng với tên đàn ông khác, em chỉ cảm thấy đau đớn… Tần Hạo Nam, anh ở đâu? Rốt cuộc anh đang ở đâu?

“Tần Hạo Nam, cứu em… Mau đến cứu em!” Trần Vân hét lớn, cố gắng thoát khỏi tên đàn ông ghê tởm trên người khiến cô phát ốm.

Ngay giây tiếp theo, một tiếng ‘Rầm’ vang lên, cánh cửa gỗ chặn bên ngoài bị đá văng, sắc mặt Tần Hạo Nam u ám, đôi mắt đỏ hồng, ánh mắt như muốn ăn thịt người.

Đi theo phía sau anh là mười mấy tên côn đồ, xông vào nhanh gọn hạ gục bốn tên đàn ông trong ba đòn.

Anh bước thẳng đến chỗ Trần Vân, cởi áo khoác đắp lên người cô, trong mắt tràn đầy đau lòng: “Anh xin lỗi Vân Vân, anh đến muộn rồi, anh xin lỗi.”

“Tần Hạo Nam, Tần Hạo Nam.” Trần Vân khóc rất lớn, nước mắt chảy ra không ngừng, cô đã rất sợ hãi, suýt chút nữa cô đã nhìn thấy tên đàn ông móc thứ bẩn thỉu kia ra, suýt chút nữa…

“Đừng sợ, đừng sợ, chồng đã ở đây rồi, ngay bây giờ sẽ đưa em về nhà.” Đường đường là nam nhi cao bảy thước, vậy mà giờ phút này đôi mắt lại đỏ hồng, anh chịu đựng đau lòng, giải cứu đôi tay đầy máu của Trần Vân ra khỏi còng tay, nhẹ nhàng bế cô lên, giống như đang đối xử với một báu vật quý giá nào đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận