Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai tay Trần Mỹ Lệ bị bắt chéo sau lưng, quỳ trên mặt đất, nhìn thấy cảnh này, hai mắt đỏ ngầu: “Tần Hạo Nam! Đồ súc sinh! Ngay cả em gái của vợ mà anh cũng dám làm, đồ súc sinh!”

“Trừ mắng hai câu này ra thì cô còn làm được gì khác nữa không? Súc sinh là Tần Hạo Nam, vậy thì cô nhắm đến tôi đây này, tôi không nghĩ mình sẽ làm gì cô đâu, nhưng đáng tiếc… Cô không nên đụng vào Vân Vân của tôi, đây là sai lầm lớn nhất của cô, Vân Vân đã thuyết phục tôi thêm tiền bồi thường cho cô, hơn nữa tôi cũng định cho cô đứng tên biệt thự kia, thế nhưng chính cô lại đang tự tìm đường chết.”

Giọng nói Tần Hạo Nam khàn khàn, trên người toát ra một loại cảm giác người sống chớ đến gần, không ai biết hiện tại anh muốn giết người đến mức nào, muốn giết chết kẻ đã hai lần suýt chút nữa đã cướp đi người phụ nữ mình yêu.

Nhưng giết cô ta sẽ làm bẩn tay anh!

“Nói đi, vừa rồi Trần Mỹ Lệ bảo tụi mày làm gì?” Tần Hạo Nam nhìn người đàn ông gần mình nhất.

“Muốn, muốn chúng tôi làm người phụ nữ đó…” Còn chưa kịp nói hết câu, người đàn ông đứng cạnh Tần Hạo Nam đã đấm mạnh vào hắn ta.

“Không có, không có, chúng tôi chưa kịp làm gì cả, chúng tôi chưa làm gì cả! Đều là do người phụ nữ kia muốn chúng tôi làm như vậy, cô ta đưa cho chúng tôi rất nhiều tiền, còn yêu cầu chúng tôi quay video làm chuyện đó, sau khi làm xong sẽ mua cô ấy về Myanmar, tôi đã nói hết mọi chuyện rồi đại ca!”

Tần Hạo Nam tức giận đến mức cả người đều căng cứng, hai tay ôm Trần Vân càng siết chặt hơn, như thể giây tiếp theo sẽ nổ tung luôn vậy.

“Hạo Nam, đưa em đi đi, xin anh… Rời khỏi chỗ này đi.” Trần Vân vùi đầu vào trong ngực anh, không chịu nhấc lên, không muốn nhìn thấy mặt những người này nữa.

“Được rồi! Anh sẽ đưa em đi ngay lập tức.” Giọng điệu Tần Hạo Nam cực kỳ dịu dàng.

Nhưng khi đối mặt với những người kia, anh lại trở nên u ám lạnh lùng: “Đi, thực hiện những việc cô ta bắt tụi mày làm lên người cô ta, nhưng đừng làm quá mức, giữ lại một hơi, đem bán cho Myanmar, cả đời này, tao không hy vọng lại nhìn thấy cô ta thêm lần nào nữa.”

“Không! Tần Hạo Nam, dù sao tôi cũng là vợ của anh mà, sao anh lại đối xử với tôi như vậy! Anh đối xử với con khốn đó tốt như thế, rốt cuộc cô ta có gì tốt chứ? Tần Hạo Nam! Sao anh đối xử với tôi như vậy!” Trần Mỹ Lệ vẫn còn đang vùng vẫy, chửi bới, cuối cùng lại chuyển sang cầu xin lòng tha thứ: “Hạo Nam, chồng ơi, xin anh nhìn vào tình nghĩa vợ chồng một năm của chúng ta mà tha cho em đi. Em sẽ làm với bọn họ, nhưng xin đừng bán em sang Myanmar, xin anh… Làm ơn đi Tần Hạo Nam…”

Tần Hạo Nam ôm Trần Vân, bước ra khỏi nơi bẩn thỉu này mà không thèm quay đầu lại nhìn một cái, phía sau chỉ có tiếng Trần Mỹ Lệ đau đớn rên rỉ.

Có lẽ cô ta không nghĩ rằng, cô ta dùng một phương pháp tàn ác như vậy để trừng phạt Trần Vân, nhưng cuối cùng lại rơi xuống trên người mình.

Chỉ cần cô ta mềm lòng với Trần Vân một chút thôi, thì kết cục sẽ không thảm thiết như vậy…

“Hạo Nam…” Trần Vân nằm trong vòng tay anh, kêu lên một tiếng.

“Đừng nói chuyện, đừng mở miệng, bây giờ anh không muốn nghe lời cầu xin thay cho Trần Mỹ Lệ từ trong miệng em nữa.” Tần Hạo Nam nhẹ nhàng đặt cô ngồi vào ghế sau xe, cầm chăn đắp lên người cô.

Anh chạm vào khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi của cô, vẻ mặt áy náy: “Đều tại anh cả, chuyện này anh xử lý không tốt, làm liên lụy đến em, anh cũng không ngờ Trần Mỹ Lệ lại tàn nhẫn như vậy, rõ ràng anh đã nói cho cô ta biết, chuyện này hoàn toàn không liên quan gì đến em.”

Trần Vân lắc đầu: “Lúc đầu em cũng có lỗi…” Đáng lẽ cô không nên yêu anh rể của mình, càng không nên yêu mà không kịp thời dừng lại, còn có ý định kết hôn với anh rể, điều này đã dẫn đến tất cả những chuyện sau này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận