Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cuối cùng cô cũng chỉ có thể ngoan ngoãn nằm thẳng, cố hết sức quên đi cơn buồn tiểu âm ỉ.

Buổi trưa Lạc Nhạn tranh thủ trở về.

Cô gái nhỏ nằm ôm bụng, mặt đỏ tới lợi hại. Đến việc thở cũng được cô thực hiện thật nhẹ nhàng để không bị kích thích xuống phần bên dưới.

Nước tiểu trong bụng cùng lượng lớn tinh dịch bị bơm vào khiến bụng Lục Dĩnh phình lên một khoảng lớn, giống như mới mang thai 3 tháng vậy.

“Nhạn ca ca~” Lục Dĩnh thấy hắn bước tới, nũng nịu mà kêu lên một tiếng. “Tiểu Dĩnh khó chịu quá, Tiểu Dĩnh muốn đi ra.”

Lạc Nhạn vuốt ve bụng cô: “Lớn như vậy rồi.”

“Chướng quá!” Lục Dĩnh cảm giác hắn chỉ cần động một chút, cô đều sẽ bắn ra giường. Bụng vì nhịn quá căng mà hiện giờ còn âm ỉ có chút đau.

Lạc Nhạn yêu thích chính là Lục Dĩnh như vậy, cơ thể cô từ ngoài vào trong đều tràn ngập dấu ấn của hắn. Từng sung sướng hay đau khổ hắn đem đến cô đều sẽ cam chịu mà đón nhận tất cả.

Giống như hắn nắm giữ toàn bộ linh hồn cũng cơ thể của cô.

Mọi thứ thuộc về Lục Dĩnh, dù là vô hay hữu hình toàn bộ đều nằm trong bàn tay hắn. Mỗi lần nghĩ tới chuyện đó, đều dâng lên cảm giác thỏa mãn khó tả. Hiện giờ chỉ còn đợi Lục Dĩnh phát triển đầy đủ, cái bụng nhỏ này có thể chứa kết tinh tinh hoa của bọn họ.

Như vậy liên kết cùng ràng buộc sẽ càng thêm phần chặt chẽ.

Lạc Nhạn bế Lục Dĩnh vào trong nhưng khong để cô trên bồn cầu, mà trực tiếp đặt cô dưới vòi nước: “Lấy bóng ra.”

“Dạ?” Lục Dĩnh vốn tưởng bản thân đã được cho ra toàn bộ, có chút ngơ ngác không hiểu lời hắn nói.

“Ngoan, lấy bóng cùng tinh dịch ra trước.” Nói rồi cẩn thận ngồi xuống bế Lục Dĩnh lên, giống như xi tiểu em bé.”Đừng để rỉ ra thứ không nên.”

Lục Dĩnh hiểu lời cảnh cáo của hắn. Muốn đưa tay móc lấy bóng silicon ra.

Có điều hai tay sớm đã bị khóa chặt, Lục Dĩnh không còn cách nào chỉ có thể cắn răng rặn ra từng chút. Có điều bóng silicon trôi ra, dường như nước tiểu cũng không nhịn được mà muốn cùng phun trào.

Lục Dĩnh khẩn trương tới bật khóc. Rất lâu rồi cô không làm sai ý Lạc Nhạn, cô thực sự sợ hãi trừng phạt của hắn. So với Trình Cẩn có phần còn đáng sợ hơn nhiều: “Nhạn ca ca, xin anh tha cho Tiểu Dĩnh.”

“Bé con, đừng làm tôi tức giận.” Lạc Nhạn xiết chặt tay, khiến hai bên đùi trắng nõn cũng hiện lên vết đỏ. “Mau lấy nó ra cho tôi xem.”

Lục Dĩnh lắc đầu nguầy nguậy, cô thực sự không thể làm được.

Đã nhịn thật lâu cùng thêm bóng silicon kích thích.

“Tôi không có kiên nhẫn, em hiểu chứ?” Đợi thật lâu cô gái trong lòng vẫn nức nở lắc đầu khiến hắn có chút tức giận.

Buổi trưa không có nhiều thời gian, chiều nay hắn còn có cuộc họp quan trọng trên công ty.

Lục Dĩnh biết hắn sẽ không bỏ qua, càng tiếp tục cầu xin chỉ càng khiến cô chịu khổ liền dồn toàn bộ lực chú ý xuống bên dưới.

Bóng silicon cũng rơi ra rừng chút từng chút một. Ý Hiên ở bên cạnh kiên nhẫn nhìn xem.

Hơn năm phút sau, quả bóng cuối cùng cũng rơi ra, còn kéo theo sau thật nhiều tinh dịch. Đều là của bọn hắn ngày hôm qua bắn vào trong, còn trộn lẫn thật nhiều dâm thủy vì bị bóng silicon chặn mà không thể ra ngoài.

Bóng lăn một vòng trên sàn nhà, kéo dung dịch đó thành một đường trong suốt.

“Ngoan lắm.” Lạc Nhạn hài lòng đặt cô xuống, để cô có thể thoải mái đi tiểu.

Lục Dĩnh cảm giác như bản thân vừa được giải thoát khỏi địa ngục vậy. Kéo lại bộ đồ rồi ngoan ngoãn ôm lấy cánh tay Lạc Nhạn, cất lên giọng nói vẫn còn khản đặc: “Nhạn ca ca, anh nhớ Tiểu Dĩnh nên trở về sao?”

Trên khuôn mặt khả ái nở ra nụ cười vui vẻ. Hắn trở lại giờ này, có lẽ đã sắp đến giờ ăn trưa.

Công ty Lạc Nhạn cách đây không xa, trước đây hắn cũng thường xuyên trở về. Ở nơi này quanh năm không phân biệt nổi sáng tối, Lục Dĩnh chỉ có thể phỏng đoán thời gian qua giờ ăn. Cứ thế mà đếm qua từng ngày. Có điều cô cũng chỉ có thể phỏng đoán đã khoảng nửa năm, cũng nhờ vào thời tiết mới đoán ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận