Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Rất nhiều ngày cô bị trừng phạt nhốt trong ” phòng đen”, những ngày đó dài dặc dặc không thể đếm được.

Ra ngoài, Chu bảo mẫu đã dọn sẵn một bàn đồ ăn.

Còn có một cái bánh ngọt dâu tây lớn tới hai tầng. Khiến đôi mắt của Lục Dĩnh sáng rực rỡ: “Nhạn ca ca?”

“Cho em đó.” Lạc Nhạn yêu chiều xoa đầu Lục Dĩnh, để cô chạy đến bàn ăn.

Bánh dâu tây vừa được lấy từ tủ lạnh, lớp kem và dâu đều còn mát, hương vị ngọt ngào lan tỏa trong đầu lưỡi. Trước đây dù cô có cố gắng bao nhiêu, cũng chỉ được thưởng một miếng nho nho vào bữa sáng, không rõ tại sao hôm nay bọn họ phá lệ hào phóng như vậy.

“Tiểu Dĩnh yêu anh nhất!” Ăn vài miếng liền quay ra, ngồi trong lòng Lạc Nhạn nịnh nọt.

Lục Dĩnh không hy vọng có thể nhanh chóng được thả ra, những ngày như vậy đã là những ngày sống tốt nhất rồi.

Cô không ngừng thơm lên má Lạc Nhạn, khiến má hắn dính chút kem.

“Ăn nhiều vào.” Lạc Nhạn để cô ngồi trong lòng, bón cô đến no căng rồi mới ăn phần cơm của hắn. Để chuyện đó tiến hành thuận lợi, mấy ngày này bọn hắn sẽ nuôi thả cô bé một chút.

Tạm thời cho cô sống dễ chịu mấy hôm.

Mấy ngày sau đó, Trình Cẩn và Lạc Nhạn đều không mạnh bạo với Lục Dĩnh, đồ ăn cũng được chiếu theo sở thích của cô mà làm.

Vết thương và bầm tím trên người cũng được chăm chút tốt mà rất nhanh đã lành lại, hơn nữa bọn hắn còn không ngừng hứa hẹn cho cô đi học.

Lục Dĩnh sống mấy ngày đó thật vui vẻ.

“Bé con có muốn đi học không?” Sáng sớm, Trình Cẩn đã đánh thức Lục Dĩnh dậy, để cô phục vụ em trai hắn.

“Có ạ.” Lục Dĩnh rúc vào lòng hắn, bàn tay còn đang mân mê dương vật lớn bên dưới.

Lạc Nhạn dạo này luôn bận rộn chuyện phòng thí nghiệm, hắn đã rời đi từ sáng sớm. Trình Cẩn xuất ra xong liền hài lòng ôm Lục Dĩnh đi tắm.

Cho cô thay sang một bộ đồ đặc biệt kín đáo, còn quàng thêm một cái khăn lông lớn muốn che đi quá nửa cái mặt nhỏ. Tay và chân cũng được đeo tất và gang tay cẩn thận. Đã rất lâu rồi không mặc quần áo, xúc giác trên da khiến Lcuj Dĩnh vui mừng.

“Cẩn ca ca, hôm nay nhập học ạ?” Lục Dĩnh vui vẻ, tròn như quả bóng líu lo sau lưng hắn.

Ăn mặc như vậy, khảng định ngày hôm nay cô sẽ được ra ngoài. Có điều kì học này có chút lạ, hôm trước nghe Lạc Nhạn nói tới sau khi tết nguyên đán mới cho cô nhập học, không ngờ lại sớm như vậy.

“Đừng hỏi nhiều.” Trình Cẩn không có trả lời câu hỏi của Lục Dĩnh, chỉ ôm cô lên đặt trước bàn ăn.

Bữa sáng hôm nay đơn giản là bánh crepe ăn cùng với mật ong và một chút quả mọng. Có lẽ do tinh thần và thể trạng mấy hôm nay đặc biệt tốt, Lục Dĩnh ăn đều cảm thấy ngon miệng. Thậm chí lần này còn ăn nhanh hơn Trình Cẩn.

Vị ngọt ngào dịu dàng của bánh và mật ong cùng chua nhẹ của quả mọng khiến Lục Dĩnh càng thêm phần vui vẻ. Cho rằng cuối cùng nỗ lực ngoan ngoãn của bản thân cũng được đền đáp.

Trình Cẩn ăn xong, cẩn thận bế Lục Dĩnh ra ngoài.

Bởi vì hôm nay đặc biệt, người hầu trong dinh thự đã được cho nghỉ hết, chỉ còn Chu bảo mẫu đi bên cạnh.

Cánh cửa căn phòng kín mở ra, Lục Dĩnh còn cho rằng bản thân có thể thấy được ánh sáng mặt trời mà nửa năm nay mình trông ngóng, không ngờ toàn bộ rèm cửa sớm đã bị kéo kín mít. Hành lang sài và sâu thăm thẳm cũng chỉ được thắp sáng bằng bóng đèn leg giống căn phòng giam kia.

Lục Dĩnh có chút thất vọng, chỉ còn mong chờ đến lúc bước ra ngoài.

Gần ra tới cánh cửa cuối cùng, Chu bảo mẫu mở ra chiếc ô lớn, che đi toàn bộ ánh sáng mặt trời. Trình Cẩn ngồi bên kia lái xe, toàn bộ cửa sổ bị bịt kín để hạn chế ánh nắng lọt vào bên trong. Lục Dĩnh chỉ có thể ở cửa sổ phía trước nhìn ra ngoài.

Trình Cẩn lái xe rất xa, trên đường có thật nhiều người, cũng thật nhiều xe cộ khiến Lục Dĩnh nhìn ra ngoài đầy khao khát.

Bình luận (0)

Để lại bình luận