Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô thấy được ánh sáng mặt trời đã rất lâu chưa được nhìn thấy.

Đi được một chút, nắng đã lên trên cao, khiến Lục Dĩnh không quen thuộc mà nheo mắt, mắt còn có cảm giác ẩn ẩn đau đớn.

“Cẩn ca ca, tại sao lại đi xa vậy?” Cô vẫn luôn cho rằng chắc chắn bọn họ sẽ chọn một ngôi trường thật gần nhà, để cô chỉ có thể ở dưới tầm mắt bọn họ mà sinh hoạt.

“Nơi này rất tốt.” Trình Cẩn thấy được khao khát tự do trong ánh mắt Lục Dĩnh rất không vui, có điều vẫn đặc biệt kiềm chế mà kiên nhẫn với cô. ” Tiểu Dĩnh sẽ thích nó thôi.”

Dù sao cô cũng không có cơ hội chạy trốn nữa.

Hắn rất nhanh sẽ bóp nghẹt giấc mơ tự do của Lục Dĩnh. Biến cô thành một con chim non hoàn toàn gãy cánh.

Hắn lái xe đến một ngọn núi hoang vắng, xung quanh đều là cây lớn cao phủ kín đường đi, rất nhanh liền lái vào một đường hầm lớn dẫn xuống lòng đất.

Hắn đỗ xe xong liền quay ra bế Lục Dĩnh đi vào trong.

Kết cấu của ngôi trường này thật kì lạ, không giống trường học chút nào, so ra lại giống một căn cứ nghiên cứu hơn.

Giống một căn cứ nghiên cứu?

Lục Dĩnh nhận ra điều gì đó, hoảng sợ giãy dụa: ” Anh muốn làm gì? Đừng mà…. Tiểu Dĩnh không cần đi học nữa, đừng lấy em ra làm thí nghiệm.”

Trình Cẩn không để ý đến cô.

Càng vào bên trong mùi thuốc khử trùng nồng nặc càng làm Lục Dĩnh mất đi lí trí, không ngừng giãy giụa cùng khóc lớn: ” Tiểu Dĩnh sai rồi, không cần như vậy…. cầu xin Cẩn ca ca, tha cho Tiểu Dĩnh đi… Tiểu Dĩnh không cần đi học nữa mà. Ca ca muốn gì Tiểu Dĩnh đều sẽ làm mà ”

Cuối cùng Trình Cẩn đánh mất kiên nhẫn, trực tiếp vứt cô xuống sàn nhà lạnh băng: ” Còn nháo nữa, cẩn thận tôi cắt lưỡi em.”

Lục Dĩnh bắt được cơ hội, lập tức bò dậy muốn bỏ chạy ra ngoài.

Chân nhỏ của cô có thề chạy được bao xa?

Vừa chạy vài bước liền bị Trịnh Cẩn túm lấy, trực tiếp giáng cho cô một bạt tai: ” Chạy? Không muốn sống nữa à?”

Cú tát mạnh tới nỗi khiến miệng Lục Dĩnh ứa máu, cô lập tức quỳ xuống, ôm lấy chân Trình Cẩn cầu xin: ” Cẩn ca ca, Tiểu Dĩnh sợ lắm… tha cho Tiểu Dĩnh có được không?”

Trình Cẩn hử lạnh một tiếng, không kiên nhẫn đá một cái khiến Lục Dĩnh văng ra: ” Nhẹ nhàng với em, em lại không biết điều.”

Lục Dĩnh vội vàng bò lại, nắm lấy thắt lưng của hắn muốn tháo ra ngậm lấy dương vật lớn: ” Tiểu Dĩnh hầu hạ anh mà… không cần như vậy.”

Không ngờ Trình Cẩn không cho cô cơ hội, tức giận nắm lấy tóc cô kéo đi tới phòng thí nghiệm.

Lạc Nhạn đã sớm chờ trước cửa: ” Không phải dặn cậu nhẹ nhàng chút sao?”

” Con bé muốn chạy trốn.” Trình Cẩn hất mạnh Lục Dĩnh về phía Lạc Nhạn, trên tay hắn còn vương lại không ít tóc của cô.

“Hửm?” Lạc Nhạn lạnh lùng nhìn Lục Dĩnh đang nằm dưới đất, đôi mắt hắn hiện lên một tia sắc lạnh.

Lạc Nhạn mạnh tay kéo Lục Dĩnh vào bên trong phòng, ngoài hắn ra chỉ còn có một nữ bác sĩ.

Nữ bác sĩ trẻ tuổi, khí chất rất thanh tao.

“Khám tổng quát cho cô ấy, nếu thích hợp thì trực tiếp tiêm thuốc.” Đề phòng cô giãy dụa, hắn còn cẩn thận móc ra một mũi thuốc gây tê liệt tiêm vào cơ thể.

Vốn muốn gây mê để con bé có thể dễ chịu một chút, không ngờ con bé lại không biết điều như vậy.

Đã vậy thì để cô chứng kiến toàn bộ cơ thể mình thay đổi ra sao đi.

Lạc Nhạn sau khi kéo cô lên bàn phẫu thuật thì cũng rời đi.

“Em không sao chứ?” Nữ bác sĩ lúc này mới lên tiếng, nhìn những vết thương trên cơ thể Lục Dĩnh mà chua xót.

Cảm nhận được sự yêu thương trong lời nói của cô ấy, Lục Dĩnh không nhịn được mà oà khóc nức nở, mũi tiêm khiến cô không thể cử động song từng giác quan trên người đều cảm nhận được từng cơn đau thật rõ ràng.

Nữ bác sĩ trấn tĩnh Lục Dĩnh, sau đó bắt đầu lấy máu cùng khám sức khoẻ toàn diện cho cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận