Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Để sau.” Dù sao mấy ngày nay Lục Dĩnh sẽ bị quản chế trong phòng bệnh đặc biệt, không chạy đi đâu nổi. Hơn nữa Lạc Nhạn lo lắng phản ứng đau đớn sẽ khiến cơ thể kích hoạt phòng ngự mà đào thải con chip.

Lạc Nhạn nhanh chóng tiêm xong thuốc, đặt hai ống tiêm đã hết toàn bộ vào khay inox.

Dùng bông thấm qua máu trên ngực, mặc lại quần áo kín đáo rồi bế cô lên đưa cho Trình Cẩn: “Cậu đưa con bé đến phòng bệnh đi.”

“Đi luôn à?” Trình Cẩn đón lấy Lục Dĩnh, ôm cô trong vòng tay của hắn thật chặt.

Lạc Nhạn chỉ đơn giản gật đầu, ra hiệu cho nữ bác sĩ đi theo sau chăm sóc rồi rời đi.

Lục Dĩnh tỉnh lại đã là sáng sớm ngày hôm sau.

Cô đang được Trình Cẩn ôm chặt trong lòng, dương vật lớn của hắn còn đang nhét trong hoa huyệt Lục Dĩnh. Hai bầu ngực phía trên xưng to hơn một vòng, còn có đầy vết tiêm cùng bầm tím truyền đến cảm giác vừa đau vừa buốt, hoa huyệt cũng căng rách đến nóng rát.

Lục Dĩnh không chịu được, vùng vẫy muốn thoát ra.

“Đừng động!” Trình Cẩn còn đang ngủ ngon, hắn trực tiếp dùng tay nắm chặt lấy bầu ngực sữa khiến nó càng trở nên đau buốt.

“Đau quá!” Lục Dĩnh kêu lên một tiếng, sau đó lại òa khóc nức nở. “Cẩn ca ca, Lục Dĩnh đau.”

Trước đây dù bị đánh rất nhiều lần, cơ thể cũng dần quen nhưng Lục Dĩnh vẫn không chịu nổi cơn đau kì lạ này. Bên trong giống như có muôn vàng con kiến lửa cắn xé, cơn đau truyền lên tận óc.

Lục Dĩnh cảm giác da đầu cũng trở nên co giật.

Trình Cẩn khó chịu Lục Dĩnh ồn ào, trực tiếp đè cô xuống giường: “Không phải vừa rồi còn tốt sao?”

Lục Dĩnh đau đến không thể cất tiếng trả lời, cuộn tròn người lại run rẩy.

Đau quá, thực sự đau quá.

Cô cảm thấy bản thân thà chết đi còn hơn phải chịu đựng tất cả chuyện này. Lục Dĩnh không còn để ý đến chuyện gì, trực tiếp đá lên người Trình Cẩn, giãy ra mà ôm lấy ngực bản thân.

Độ nóng từ bàn tay Lục Dĩnh truyền vào cũng không giúp nơi đó đỡ hơn chút nào.

Cô ở trên giường lăn đến quằn quại.

Trình Cẩn biết trước tác dụng này, chỉ yên lặng ngồi bên cạnh thờ ơ nhìn. Đây chính là hậu quả của việc cả gan bỏ trốn.

Lục Dĩnh không chịu nổi.

Cô muốn tự giải thoát cho bản thân mình.

Lục Dĩnh đưa lưỡi ra muốn trực tiếp cắn xuống, không ngờ bị Trình Cẩn dùng tay bóp mạnh xương hàm khiến cô chỉ có thể mở to miệng:” Muốn chết? Không dễ thế đâu.”

Nói rồi một tay hắn nắm giữ Lục Dĩnh, một tay với lấy điện thoại: “Nhạn, con bé muốn tự sát!”

Lạc Nhạn cùng nữ bác sĩ rất nhanh đã chạy đến, nữ bác sĩ còn cẩn thận cầm theo một mũi thuốc tê cùng mũi thuốc an thần.

Lạc Nhạn tức giận chạy đến, tát một cái thật mạnh vào khuôn mặt nhỏ đã sớm đau đến trắng bệch: “Em có tư cách chết sao?”

Từ lúc bọn họ mua cô, quyền sống chết của Lục Dĩnh sớm đã không thuộc về bản thân mình nữa rồi.

Nữ bác sĩ vội vàng tới tiêm cho Lục Dĩnh một mũi thuốc an thần: “Có tiêm thuốc tê không?”

Lục Dĩnh ổn định lại, quay ra cầu xin nhìn Lạc Nhạn: “Cầu xin chủ nhân, cầu xin ngài ban cho Tiểu Dĩnh thuốc.”

Cô thực sự không thể chịu nổi nữa rồi. Trước đây Lạc Nhạn rất thích cô gọi hắn như vậy, có điều cô luôn luôn bướng bỉnh không chịu, hắn sau đó cũng không có tiếp tục bắt ép cô chuyện này.

Hiện giờ cô lấy nó ra cầu xin.

Cũng như tự Lục Dĩnh cũng đã bán đi bản thân.

“Không cần.” Lạc Nhạn im lặng một chút, cuối cùng cũng tàn nhẫn lắc đầu.

Nữ bác sĩ cầm kim tiêm chứa thuốc tê, hai tay run rẩy.

Lục Dĩnh mất đi toàn bộ hi vọng, chán nản mà ngả người xuống giường, thuốc an thần khiến cô không còn sức vùng vẫy, chỉ có thể ôm lấy bản thân co rúc vào một góc.

“Hay là tha cho cô bé đi.” Nữ bác sĩ không nhịn được, lên tiếng cầu tình thay Lục Dĩnh.

Lạc Nhạn không có trả lời cô ấy, chỉ tiến tưới vuốt lấy bên má Lục Dĩnh vừa bị hắn đánh xưng đỏ: ” Hậu quả này là do em, em phải chịu đựng đủ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận