Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nói rồi liền trực tiếp quay lưng rời đi, để lại đằng sau cặp mắt đỏ ngầu thù địch của Lục Dĩnh nhìn theo.

“Vào đưa con bé đi tắm rửa cho sạch sẽ.” Vừa ra đến cửa thấy Chu bảo mẫu lấp ló ngoài đó, Trình Cẩn lên tiếng dặn dò. “Nhớ dùng nước ấm, con bé còn không chịu ăn uống thì gọi điện cho tôi.”

“Vâng, Trình thiếu gia đi thong thả.” Bảo mẫu không dám chậm trễ, vội đáp lời rồi tiễn hắn đi.

Đến khi bà ấy trở lại, đã thấy Lục Dĩnh ở nhà vệ sinh không ngừng nôn tháo. Toàn bộ bát cháo vừa rồi dường như đều đã bị cô nôn ra hết.

“Tiểu thư!” Bà vội vàng chạy đến, vuốt lưng cho cô. “Cần gì phải khổ như vậy, ngoan ngoãn ăn một chút không phải đều tốt sao?”

Nữ bác sĩ vào theo sau đó, rót một ly nước lọc cùng một chiếc khăn lạnh mang tới.

Lục Dĩnh dưới sự quan tâm của bà ấy, không nhịn được mà òa lên khóc nức nở: “Không phải đâu, không phải con không muốn ăn đâu.”

Trước đây dù bị bọn họ tra tấn bao nhiêu, cô vẫn miễn cưỡng có thể nuốt xuống. Song hiện giờ từng miếng từng miếng đồ ăn trước mặt đều khiến Lục Dĩnh buồn nôn không thể nhịn nổi.

Chu bảo mẫu đón lấy khăn ướt từ tay bác sĩ, cẩn thận lau miệng cho Lục Dĩnh. Không ngờ nước vừa được nuốt xuống cổ họng, Lục Dĩnh liền tiếp tục nôn ra dữ dội. Toàn bộ bát cháo vừa rồi đã sớm trôi ra sạch, lần này chỉ còn nước cùng với dịch dạ dày.

Nữ bác sĩ cuối cùng không nhịn được, cắn răng ra ngoài nhấc máy gọi cho Lạc Nhạn.

“Lạc tiền bối, chuyện này…” Sau một hồi tường thuật, nữ bác sĩ cuối cùng chán nản quay lại.

Bảo mẫu Chu sớm đã đưa Lục dĩnh vào nghỉ ngơi trên giường. Ngày qua ngày, tình trạng của lục Dĩnh tệ đi mắt thường có thể nhìn thấy. Cô ấy sắp không còn máu để rút ra xét nghiệm nữa rồi.

Bọn hắn từ đầu đến cuối giường như không quan tâm.

“Tiểu Dĩnh, em để chị truyền dịch dinh dưỡng đi.” Bác sĩ ngồi xuống bên giường, dịu giọng mà an ủi. “Nếu còn tiếp tục như vậy, em sẽ chết đó.”

Lục Dĩnh không có phản ứng, xét cho cùng cô cũng không còn khao khát sống nữa. Ngày ngày sống vật vờ chịu đựng như trong địa ngục như vậy, thà rằng bản thân nhanh chóng giải thoát mà chết đi.

Bảo mẫu Chu vỗ vai nữ bác sĩ, ra hiệu lắc đầu.

Bà ở cùng cô nửa năm, dù sao cũng hiểu được tính cách Lục Dĩnh một phần. Tính cách quật cường, bướng bỉnh như vậy, có khuyên đến rách miệng cũng không được.

Bọn họ ngồi im lặng ở đó thật lâu, đến khi Lạc Nhạn trở về.

Hắn không nói không rằng, trực tiếp đến giường kéo Lục Dĩnh như con rối ngồi dậy, kiểm tra khắp cơ thể cô rồi nói với nữ bác sĩ: “Kiếm dây đến đây.”

Nữ bác sĩ giật mình, hắn muốn cưỡng chế cô bé truyền nước sao? Tuy tàn bạo, nhưng hiện giờ cũng chỉ còn cách này. Cô nhanh chóng chạy ra ngoài, kiếm dây trói chuyên dụng đưa tới.

Nơi này là phòng thí nghiệm, vốn không phải bệnh viện. Mội ngày có biết bao vật thí nghiệm được đưa vào đây, thú vật có, mà người sống cũng có. Không thiếu nhất cũng là những thứ như này.

Lạc Nhạn đem chân tay Lục Dĩnh toàn bộ trói chặt vào thành giường để cô một chút cũng không thể cử động. Tay chân vì thiếu máu mà chuyển sang đỏ bầm.

“Lục tiền bối, không cần buộc chặt như vậy.” Nữ bác sĩ hoảng hốt muốn hắn nới lỏng dây trói.

“Cắm dây đi!” Lạc Nhạn không có kiên nhẫn, cầm lấy kim liền đâm vào tay Lục Dĩnh. Khiến máu đột ngột tràn lên trên dây truyền một khoảng.

Dịch truyền đem theo dinh dưỡng vào cơ thể Lục Dĩnh dần khiến cơ thể mê man đi hồi tỉnh lại. Vừa mở mắt ra liền nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Lạc Nhạn rõ mồn một.

Lục Dĩnh bướng bỉnh quay đầu đi.

Lạc Nhạn nhìn đồng hồ, thời gian không nhiều. Hắn cũng đã chuẩn bị phải rời đi, liền trực tiếp ghé sát xuống tai Lục Dĩnh: “Em còn bướng bỉnh, tôi có cách khiến em chịu đau đớn gấp vạn lần.”

Lục Dĩnh hoảng sợ, không thể tiếp tục giữ thái độ im lặng. Cô thật sự sợ cảm giác đau đớn đó đến tột cùng: “Không phải đâu, Nhạn ca ca… Không phải Tiểu Dĩnh không muốn ăn đâu… Thật sự Tiểu Dĩnh không nuốt nổi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận