Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Du lịch rất phát triển. Có điều hòn đảo đặc biệt kia, trừ khi Lạc Nhạn cho phép, nếu không sẽ được quân đội quản chế nghiêm ngặt, một con ruồi cũng chui không lọt.

Máy bay rất nhanh đã ổn định cất cánh trên bầu trời, cô tiếp viên xinh đẹp một lần nữa quay trở lại thông báo.

“Thưa ngài, máy bay đã ổn định rồi ạ.” Nữ tiếp viên khuôn mặt trang điểm xinh đẹp, giọng nói lại dịu dàng dễ nghe.

Nhưng mùi nước hoa nồng đậm trên người cô ấy khiến Lục Dĩnh khó chịu mà nhăn mày.

Lạc Nhạn nhìn thấy được biểu hiện khó chịu của cô bé bên cạnh: “Mang nước suối đến đây.”

Trình Cẩn cũng vì mùi nước hoa ấy, khó chịu mở mắt. Hắn cẩn thận cởi ra dây an toàn trên người Lục Dĩnh, bế cô gái nhỏ đang sợ xanh mặt vì độ cao ngoài cửa sổ ra ngoài.

“Bé con sợ sao?” Trình Cẩn để cô đối diện với hắn, yêu chiều cười một tiếng.

Nhỏ nhỏ, đáng yêu như vậy, thật làm người ta yêu thích không thôi.

“Vâng ạ.” Lục Dĩnh lí nhí trong miệng. Lục Dĩnh từ nhỏ vốn đã sợ độ cao, hơn nữa lần đầu tiên ngồi máy bay chính là lần bị đem bán đó, trải nghiệm kinh hoàng khiến cô không có cảm tình với phương tiện di chuyển này chút nào.

Trình Cẩn hôn lên chiếc má nhỏ, sau đó lại cắn lên đó một cái, để lại một dấu răng mờ nhạt. Mấy ngày nay chăm chỉ truyền dịch dinh dưỡng đã có thêm chút da chút thịt, có điều vẫn còn gầy quá. Làm mất chiếc má bánh bao hắn vốn rất yêu thích.

Mấy ngày ở đảo, phải cố gắng nuôi lại trắng trẻo mập mạp mới được.

Nữ tiếp viên đem ba chai nước khoáng trở lại, sau đó cúi người xin phép rời đi.

“Cho đến giờ ăn cơm, không được làm phiền.” Trình Cẩn cùng Lạc Nhạn đều muốn tận hưởng chút thành quả của loại thuốc tiêm vào người Lục Dĩnh, cẩn thận dặn dò không cho người khác làm phiền.

“Vâng.” Nữ bác sĩ xác nhận đã nhận được mệnh lệnh, sau đó rời đi đến khoang lái.

Trình Cẩn bế Lục Dĩnh vào trong phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt cô lên giường sau đó rời đi vào nhà tắm. Hắn vội vàng trở về đây, tối qua cũng chưa kịp tắm rửa qua.

Lạc Nhạn bế Lục Dĩnh vào trong lòng, từ từ giúp Lục Dĩnh cởi ra từng lớp quần áo. Đến đai cố định thì dừng lại: “Hít thở sâu vào.”

“Vâng ạ?” Lục Dĩnh không hiểu tại sao hắn lại dặn dò như vậy.

Đợi Lạc Nhạn kéo ra đai cố định, Lục Dĩnh cũng đã hiểu. Đôi gò bồng đảo vậy mà còn to thêm một phần, dường như còn cảm thấy chút nặng khiến cô cảm giác cơ thể bản thân thật xa lạ, hai đỉnh hoa hồng còn đang rỉ ra chút sữa. Nhìn tới mặt trong đai cố định, lớp bông dường như cũng bị thấm ướt từ bao giờ.

Lục Dĩnh còn chưa quen với sức nặng mới, lại thêm mùi sữa thơm nhè nhẹ trong không khí. Hoang mang nhìn tới Lạc Nhạn: “Chuyện… Chuyện gì xảy ra vậy ạ?”

Lạc Nhạn không trả lời, chăm chú nhìn vào thành quả nghiên cứu của hắn. Không chỉ lớn hơn cùng thơm ngát, so với trước đây còn có phần mềm mại hơn. Hắn hôn lại miệng nhỏ rồi cúi xuống ngậm lấy đỉnh hoa, tham lam mút lấy.

Sữa cũng từ đỉnh hoa từ từ chảy ra.

Trình Cẩn không nhịn được, cũng nắm lấy một bên không ngừng mân mê. Lục Dĩnh như vậy, giống như cô đã mang thai kết tinh tình yêu của bọn họ. Trở nên thập phần quyến rũ.

Lục Dĩnh ngược lại không quen với cảm giác này, lùi lại muốn tránh ra, không ngờ bị bọn họ đè ngã ra giường. Máy bay có cửa sổ lớn, bên ngoài là tầng mây trắng vô vàn đẹp đẽ, nhưng cũng không thu hút bằng cảnh vật trên giường.

Người con gái toàn thân trắng nõn nà đang bị hai người đàn ông giống như rắn lớn cuốn lấy.

“Bé con, sao ít sữa như vậy?” Trình Cẩn hút một chút liền không còn gì, có chút bất mãn nhìn lên. Một tay hắn vẫn còn đang nắm chặt lấy thỏ nhỏ, không cho nó có cơ hội trốn thoát.

“Tiểu Dĩnh không biết ạ.” Lục Dĩnh chưa từng gặp qua chuyện này, chỉ có thể nhìn tới Lạc Nhạn.

Lạc Nhạn không ngẩng lên, chỉ thờ ơ trả lời: “Không chịu ăn uống, lấy đâu ra dinh dưỡng để tiết sữa?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận